Trang nhà Tam Giáo Đồng Nguyên

TÚI THAM KHÔNG ĐÁY

(Nhắc lại kỳ trước: Chàng thợ may nghèo trong truyện "Nghèo nhưng Giàu" do nguyện lực và công đức cúng dường Đức Phật Tỳ-Bà-Thi và chư tăng nên sau khi hết tuổi thọ được sanh về cơi trời rất lâu, sau đó được thọ sanh làm vị Chuyển Luân Thánh Vương con vua Ka Ba Ya Na Ra Đa, mang tên là Man Đa Tu.)

Vào thời quá khứ xa xưa, ở Diêm Phù Đề có vị Chuyển Luân Thánh Vương tên Man Đa Tu ngự trị. Ngài oai quyền tột bực, thống lĩnh cả bốn châu thiên hạ, gồm có tám muôn bốn ngàn vị tiểu vương chư hầu.

Tuổi thọ của chúng sanh thời ấy đến vô số năm. Đức vua lại có quyền phép thần thông biến hóa không lường, ngài chỉ cần vỗ tay nhẹ th́ mưa bảy báu rơi xuống ngay.

Thuở ấu niên hoa mộng, Đức vua nô đùa thỏa thích trong ṿng tám muôn năm, đến khi trưởng thành vào khoảng tám muôn bốn ngàn tuổi được vua cha giao quyền nhiếp chính. Giữ chức nhiếp chính hết tám muôn bốn ngàn tuổi th́ được chính thức đăng quang lên ngôi Chuyển Luân Thánh Vương thật thụ.

Trải qua một thời gian dài, tám muôn bốn ngàn năm đằng đẵng ngự trị trên ngai vàng, nhưng đức vua Man Đa Tu luôn luôn cảm thấy không hài ḷng với hiện tại, một hôm ngài phán hỏi các cận thần:

- Này chư hiền khanh, có nơi nào nhiều lạc thú đặc biệt hơn những ǵ trẫm đang tận hưởng không?

Các quan đồng tâu rằng:

-    Muôn tâu Hoàng Thượng, những thú vui ở trần gian quả thật không có bao nhiêu để bệ hạ tận hưởng xứng đáng với ngôi vị Chuyển Luân Thánh Vương. Duy chỉ có cung trời Tứ Đại Thiên Vương đặc biệt hơn cả có đủ mọi lạc thú thần tiên thật xứng đáng để bệ hạ tận hưởng.

Đức Vua Man Đa Tu khi đă nghe qua các quan đồng tâu như thế rất đẹp ư, liền lấy ṿng Chuyển Luân Thánh Vương đưa lên ba lần. Lạ thay, đức vua cùng bá quan trong nháy mắt đă hiện trên cơi trời Tứ Đại Thiên Vương. Chư thiên trong cơi Tứ Đại Thiên Vương thấy đức Man Đa Tu ngự đến bèn mang lễ vật hoa hương đến cúng dường, đồng thời kính dâng lên đức vua tất cả cơi trời Tứ Đại Thiên Vương.

Đức vua Man Đa Tu ngự trị và tận hưởng lạc thú thần tiên ở cơi Tứ Đại Thiên Vương rất lâu vào khoảng tám muôn bốn ngàn năm của thế gian.

Tuy vậy Đức vua cũng chưa cảm thấy đủ với những lạc thú ở cơi Tứ Đại Thiên Vương. Một hôm, đức vua gọi Tứ Đại Thiên Vương vào hỏi:

-    Này Đại Thiên Vương c̣n có nơi nào có nhiều lạc thú đặc biệt hơn cơi mà ta đang hưởng đây không?

Tứ Đại Thiên Vương đồng tâu rằng:

-     Muôn tâu Đại Vương của bốn châu thiên hạ, nơi đây những lạc thú chẳng khác chi cơi người, chỉ có những thú vui nơi cung trời Đao Lợi mới tuyệt vời gấp trăm, gấp ngàn lần cơi này.

Đức Vua Man Đa Tu rất đẹp ḷng liền cầm ṿng Chuyển Luân Thánh Vương đưa lên ba lần trong phút chốc đức vua Man Đa Tu và triều thần đều ngự lên cơi trời Đao Lợi.

Đức Đế Thích thấy vua Man Đa Tu đến, bèn mang hương hoa cúng dường, đồng thời xin cống hiến phân nửa cơi trời Đao Lợi cho vua.

Nơi đây, vua Man Đa Tu trị v́ tận hưởng mọi lạc thú thần tiên một thời gian gần như vô tận, trải qua ba mươi sáu đời Đức Đế Thích, nhưng ngài vẫn tỏ ư chưa hài ḷng.

Một hôm, đức vua nẩy sinh tà tâm, ngài thầm nghĩ rằng: “Nếu ta giết Đức Đế Thích th́ một ḿnh ta sẽ ngự trị trọn vẹn cảnh trời Đao Lợi này mới xứng đáng địa vị Chuyển Luân Thánh Vương th́ ta tha hồ tận hưởng”.

Một ư nghĩ độc ác dù chỉ thoáng qua bỗng nhiên Man Đa Tu cảm thấy những triệu chứng bất thường: Suy yếu, mỏi mệt, sức lực kiệt quệ, như cây đèn sắp tắt, không thể chung sống lẫn lộn cùng các chư tiên đưọc nữa. Thế là Đức vua phải giáng trần ngay vườn thượng uyển của ḿnh khi xưa.

Người giữ vườn bỗng nhiên thấy đức vua Man Đa Tu ngự trong vườn một ḿnh, vô cùng ngạc nhiên, vội vă vào triều phi báo tự sự.

Đức vua trưởng ḍng họ khi hay tin vua Man Đa Tu trở về lấy làm hoan hỷ, lập tức thân hành đến vườn thượng uyển cùng với tám muôn bốn ngàn tiểu vương chư hầu mang long xa và long sàng đến đón rước đức vua về triều đ́nh.

Đức vua từ từ trỗi dậy ngự trên long sàng, tuyên bố với mọi người rằng:

-    Ta không rời chiếc long sàng này được nữa. Vậy xin các ngài hăy lưu ư rằng sự tham muốn của con người thật vô bờ bến, không bao giờ chấm dứt được. Nếu sau này có ai hỏi khi đức vua sắp thăng hà có trối lại những ǵ không th́ các ngài hăy truyền lại lời ta rằng: “Ta đă được bảy báu, đă được bốn châu thiên hạ, đă được ngồi chung với trời Đao Lợi, cai quản một nửa cung trời, nhưng khi chết ḷng tham vẫn chưa thỏa”.

Đức vua tuyên bố xong liền thăng hà được thọ sanh nơi lạc cảnh.

Thật: sự tham lam của con người vô cùng tận.

Giới Đức