THIỀN TRONG ĐỜI CỦA MỘT NGƯỜI HÀNH KHẤT

Tosui là một thiền sư danh tiếng vào thời của ngài. Ngài trụ tŕ nhiều tự viện và giảng dạy tại nhiều vùng.

Ngôi tự viện sau chót ngài lưu trú lại đông nghẹt môn đồ nên ngài phải tuyên bố với tăng chúng rằng ngài sẽ ngưng giảng dạy. Ngài khuyên họ nên giải tán và t́m nơi khác mà tu học. Sau đó không ai c̣n gặp ngài đâu nữa.

Ba năm sau một môn đồ t́m thấy ngài đang chung sống với đám hành khất dưới một cái cầu ở Kyoto. Lập tức ông ta van xin ngài chỉ dạy.

"Nếu ông có thể sống được như ta trong hai ngày th́ ta sẽ giúp," Tosui trả lời.

Thế rồi vị môn đồ ăn mặc như một kẻ hành khất sống với Tosui một ngày. Qua hôm sau có một người hành khất qua đời. Nữa đêm, Tosui và người môn đồ khiêng xác chết lên chôn ở triền núi rồi trở về chỗ trú ẩn dưới chân cầu.

Tosui ngủ vùi, nhưng người môn đồ lại không thể nào chợp mắt được. Đến sáng, Tosui bảo: "Chúng ta không phải đi xin ăn bửa nay. Ông bạn vừa chết đă để lại một ít nơi kia." Nhưng người môn đồ lợm giọng không ăn được.

"Ta đă bảo là ngươi không thể sống được như ta mà," Tosui kết luận. "Thôi hăy rời khỏi đây và đừng quấy rầy ta nữa."

(Trích trong "Một trăm lẻ một câu chuyện Thiền", Trần Trúc Lâm dịch)