Nhân quả báo ứng

PHAN QUẢ

       Đời nhà Đường, đất Kinh Sư, có ông Phan Quả, tuổi vừa hai mươi, nhậm chức Tiểu-lại ở Đô-Thủy, huyện Phú-B́nh.

       Khi về nhà cùng với vài gă thiếu niên, đi dạo chơi ngoài đồng trống, thấy một con dê ăn cỏ. Quả cùng hai gă thiếu niên bắt đem về. Vừa về mới nửa đường con dê kêu lớn quá, Quả sợ chủ dê nghe được th́ khó, liền móc lưỡi dê, đem dê về nhà làm thịt ăn.

       Qua năm sau, lưỡi ông Quả lần lần teo thụt vào, không nói năng được, bèn dâng đơn xin thôi chức quan. Quan huyện Trịnh-Du-Khánh nghi ông nói dối, bảo ông hả miệng ra coi, quả nhiên thấy lưỡi chỉ c̣n như hột đậu. Quan Huyện hỏi tại sao như thế? Quả lấy bút giấy trả lời những việc của ḿnh đă làm. Quan Huyện bảo rằng: “Ông muốn khỏi, phải tả kinh Pháp-Hoa để cầu siêu cho vong hồn con dê ấy”.

       Phan Quả y theo lời quan Huyện phát tâm tả kinh và thọ tŕ trai giới không hề biếng trễ. Năm sau, lưỡi ông Quả lần lần dài ra y như cũ. Khi lành bịnh liền đến quan Huyện dâng đơn trần tố, quan Huyện bổ cho làm chức Lư-Chánh.

(Rút trong bộ Pháp-Hoa Tŕ-Nghiệm)