PHÁ CHẤP

        Có một vị thiền-sư tu hành rất tinh tấn, ban đêm chẳng ngủ và thường ngồi thiền măi không nằm. Nhưng đă lâu năm dụng công, sư vẫn chưa chứng ngộ.

        Một hôm, có chú sa-di chẳng biết từ đâu đến xin nhập chúng. Sau khi được thâu nhận, vị nầy thường biếng trễ thậm chí nhiều phen tiếng chuông công phu khuya nổi lên, vẫn nằm lỳ măi không ngồi dậy. 

        Thiền-sư biết được, gọi đến quở rằng: “Sao đă vào chùa tu mà c̣n lười biếng cứ nằm măi như thế? Chú không nghe trong luật dạy: nghe chuông mà vẫn nằm không ngồi dậy, tương lai sẽ đọa làm thân rắn hay sao?” 

        Sa-di đáp: “Thầy bảo tôi thường nằm sẽ thành con rắn; c̣n thầy chấp cứ ngồi măi cũng thành con cóc, chớ có chứng ngộ được chi?” 

        Sa-di nói xong liền ẩn mất, nhưng vị thiền-sư đă tỏ ngộ. Th́ ra sa-di nầy là một bậc đắc đạo, hiện thân đến khai hóa cho thiền-sư.