TƯỞNG NHỚ MÙA XÁ TỘI VONG NHÂN

Ta hiện hữu trên đời do bởi

Khởi nghiệp duyên đang cỡi trên vai

Rồi duyên cha mẹ nên thai

Tinh cha huyết mẹ kết nay thành hình

Có thân xác bao tình dưỡng dục

Cũng mẹ cha nhẫn nhục nuôi con

Ngậm cay nuốt đắng lên non

Nuôi đàng con trẻ héo hon nên gầy

Công sinh dưỡng đông đầy linh hiển

Tợ Thái sơn bốn biển bao la

Cốt nuôi to xác thân ta

Miếng cơm manh áo lo xa đến gần

Lúc con bịnh ân cần chăm sóc

Chạy thuốc than phút chốc đặng lo

Cho con qua khỏi cơn ho

Hay thân nóng lạnh nguyên do chuyển trời

Thương con trẻ bao lời ngon ngọt

Mới rầy la roi vọt trông chừng

Nhủ khuyên đi học không ngừng

Mai rồi nở mặt đặng mừng mẹ cha

Rằm tháng Bảy muôn gia tưởng nhớ

Đấng sanh thành ta chớ đừng quên

Vu Lan lễ hội không quên

Bông hồng cài áo đời hên mới còn

Là có mẹ vuông tròn thủ thỉ

Bữa cơm no cũng chỉ cho con

Lo con mặc sướng ăn ngon

Khổ đau mẹ gánh sắc son tháng ngày

Cha ngậm đắng nuốt cay không nói

Để cho con đở đói nay mai

Bán bưng gánh nặng đôi vai

Cốt lo con trẻ tương lai vào đời

Kẻ bất hạnh ra đời mất mẹ

Lễ Vu Lan niên nhẹ thầm qua

Mang vào bông trắng bên ta

Tưởng là mẹ ở không xa đời mình

Nhận bông trắng ôi nghìn đau khổ

Mất mẹ yêu biết thỗ cùng ai

Nếu còn mẹ sống bên tay

Phải lo phụng dưỡng gái trai đáp đền

Phận hiếu thảo xây nền đạo đức

Với mẹ cha một mức tuân theo

Thiện lương trung tín nên gieo

Làm con hiếu thảo siêng theo điều lành

Biết làm phước để dành hồi hướng

Để Cửu Huyền khỏi vướng siêu thăng

Mình tu mới dễ khai căn

Khai tâm mở trí tâm năng khắp cùng

Rằm tháng Bảy muôn trùng khắp chốn

Cõi âm ty khốn đốn lạnh lùng

Tối tăm than khóc hãi hùng

Đương thời khi sống không cùng siêng tu

Tạo nghiệp ác nay du cảnh lạ

Cảnh kéo lôi chung chạ yêu ma

Âm siêu dương thới may ra

Người dương mới được hoan ca thái bình

Hiện vũ trụ trong tình biến động

Cảnh lụt trôi với cộng chiến tranh

Bịnh ung dịch lở hôi tanh

Cũng do người bởi sát sanh ngập trời

Rồi giây lát cuộc đời hết kiếp

Thảm họa gieo liên tiếp nhân gian

Thiên nhiên khai phá cho tan

Biển kia bao cá tôm đang diệt lần

Bởi ta gởi nơi trần ác nghiệp

Đủ nhân duyên mới hiệp trả vay

Mình mang hạnh phúc, đắng cay

Hay mình chọn lựa trong tay dựng nền

Muốn được sống cho bền năm tháng

Nhớ từ đây tu ráng nhân hiền

Học làm người phước như điền

Lỡ mai hoạn nạn có liền đỡ che

Mỗi người đón chuyến xe đây đó

Mãn kiếp trần nhìn ngó lại coi

Tu thì hiếm có ai noi

Ác hành sao thấy ôi thôi quá nhiều

Hiện chúng sanh bao điều chưa học

Bởi ý hư ngang dọc lộng hành

Không đào ra cội lộ cành

Tầm trong chơn pháp lưu hành thế gian

Nợ bao kiếp bảo tan ôi khó

Gánh lần nhiều chất bó tràn dâng

Bởi nên khi thác xác thân

Hồn theo lục đạo để cân công bằng

Tội phải trả theo lằn duyên nghiệp

Minh Cảnh Đài hồn hiệp soi gương

Thấy từng tội phước trong gương

Lập phân họa phước phô trương rõ ràng

Chẳng chối cãi cả ngàn việc ác

Lẫn thiện duyên tạo tác khi xưa

Khuyên người dừng ác không ưa

Để hai vai vác say sưa ghi hình

Vì cái khẩu nơi mình chưa giác

Với cái thân tạo tác nghiệp duyên

Ý ta luôn nghĩ đão điên

Mới nương trần thế niên niên khổ lần

Đến khi chết hồn dần xa xác

Chẳng siêu thăng ngơ ngác vô gia

Lâm vào cảnh giới yêu ma

Không nơi nương tựa quỷ tha giựt giành

Rằm tháng Bảy tâm thành không tả

Tội vong nhân ân xá hàng năm

Cô hồn đây đó xa xăm

Hửi bao hương khói hay thăm miểu chùa

Hiểu Phật pháp không đùa với nghiệp

Phải tu thân, khẩu, hiệp ý nhau

Khi mình xuất khẩu để trao

Khuyên người chánh pháp tu mau gỡ lần

Ngàn tội lỗi mong dần trả hết

Đặng may duyên có chết rảnh rang

Oan gia nghiệp chướng chớ mang

A Di Lục Tự Tây Phang tầm về.

Thomas Nguyễn

Houston, Texas, USA

08/17/2010 2:00 pm