THƠ

Gởi người đồng đạo

Này đồng đạo, tu hành là chịu khổ,

Nuôi chí bền, nhẫn nhục độ tâm an,

Ta muốn mau đắc quả vị Niết Bàn,

Hăy mở rộng ḷng nhân và ban trải.

 

Bước đạo hành dù gian nan chớ ngại,

Nhẫn ḥa thay tranh biện, luận hơn thua,

Lời vu oan ta chớ vội phân bua,

Hăy nhớ đó là bài thi khảo sát.

 

Cơi ta bà là nơi rèn tạo tác,

Luyện linh hồn trừ nghiệp ác tà tâm,

V́ vô minh lắm kẻ hiểu sai lầm,

Tưởng thân mạng chết rồi là xong hết.

 

Lo tranh đoạt của tiền, ham vơ vét,

Nghĩ muôn điều mưu kế hại nhơn sanh,

Chẳng v́ kiêng Trời Phật đấng công b́nh,

Ngôi tam bảo luật h́nh vô thiên chấp.

 

Ngày phán xét đă kề ta mau gấp,

Gắng tu hành giới luật nhớ đầu tiên,

Giữ tâm an chớ động loạn ưu phiền,

Thường bố thí trừ tham lam ích kỷ.

 

Nhẫn nhục luôn càng cao thêm huệ trí,

Chớ đam mê mùi tục lụy nhơ phàm,

Danh lợi t́nh là dây buộc cầm giam,

Muôn ngàn kiếp trong tam đồ ác đạo.

 

Trước tuồng đời ta điềm nhiên tỉnh táo,

Không chấp mê, phân biệt, luận tranh bàn,

Mặc cho ai xiên xỏ nói ngang tàng,

Ta điềm tĩnh mở ḷng từ tha thứ.

 

Tham sân si là những điều kiêng cữ,

Chớ nên thù oán hận trách chi ai,

Hoa đẹp xinh thường bén nhọn nhiều gai,

Là bẫy sập người mê mờ mịt trí.

 

Là người tu nhớ hành, luôn nhớ nghĩ,

Quên thân ḿnh v́ Đạo chẳng cầu danh,

Gác đời tư, lo tận độ nhân sanh,

Chớ nghĩ đến cầu xin người bố thí.

 

Hăy tuyệt dục để bảo tồn sanh khí,

Tham thiền luôn, huệ mở sáng thông minh,

Muốn an cư nên lánh dữ làm lành,

Vững đức tin trọn đời hành đạo sự.

 

Thời mạt pháp nhiều ma vương quỷ sứ,

Lẫn lộn cùng kẻ dữ hại người ngay,

Cả trần hoàn đang mê ngủ chưa hay,

Mấy ai biết ăn chay cùng bố thí.

 

Ta hăy v́ Thầy đem truyền chân lư,

Chỉ đường cho người tỏ ngộ mà đi,

Vững lập trường nhớ chữ Dũng-Trí-Bi,

Ngôi chánh giác tức th́ ta tự chứng.

 

Trọn niền tin chớ đừng nên lấp lửng,

Trước khen chê, ta vẫn lặng yên ḷng,

Giữ tâm thường thanh tịnh niệm không không,

Không mê chấp, không cầu, không tự ngă.

 

Chữ ḥa nhẫn ta truyền rao khắp cả,

Khuyến nhân sanh mau quy hiệp đại đồng,

Năm châu cùng xây dựng một nhà chung,

Không phân biệt màu da hay tôn giáo.

 

Đời c̣n khổ v́ đời chưa tỉnh táo,

Đời chưa vui v́ tạo nghiệp không lành,

Đời đau thương v́ chia rẽ đấu tranh,

Đời mờ mịt v́ ḷng tham chưa dứt.

 

Kể bao nỗi ḷng ta đau ray rứt.

Thương người đời mê muội măi chưa thôi,

V́ không tu gây tội ác nhiều rồi,

Luật nhân quả luân hồi ai dễ thấy.

 

Ta đă ngộ lư chơn Thầy truyền dạy,

Hăy v́ Thầy hiệp sức độ người mê,

Đem ánh nhiên đăng chánh đạo bồ đề,

Soi chỉ lối cho người d́u nhau bước.

 

Ta hăy v́ Thầy xông pha đi trước,

Vững tay chèo dẫn độ hết sanh linh,

Lướt phong ba trong suốt cuộc hành tŕnh,

Kiên nhẫn măi tất nhiên thành đại sự.

 

Ngày hội ngộ năm châu về một xứ,

Đất Việt Nam, thánh địa hội Long Hoa,

Di Lặc ra đời cứu thế kỳ Ba,

Quyền chưởng giáo do Người làm chủ tể.

 

Ḥa hiệp năm châu, vui tràn bốn bể,

Ngày cuối cùng phân định hạng danh nêu,

Sổ bộ Tam Ṭa theo điểm gọi kêu,

Tùy công tạo, Trời cho miền định sẵn.

 

Ngày kết cục đất trời thay đổi hẳn,

Chẳng c̣n đêm mờ mịt bóng đen che,

Hoa nở bốn mùa cây trái sum suê,

Đời Thánh đức muôn nhà vui vẻ sống.

 

Thiên kỷ mới toàn con Trời chọn giống,

Lọc sàng rồi đă sạch nợ ngày xưa,

Đời vui như điệu nhạc, tiếng ḥ đưa,

Chan chứa đượm t́nh ca ngày nắng ấm.

 

Đồng đạo ôi! Hăy nhớ điều giới cấm,

Chớ lơi tâm dù bất cứ khi nào,

Đạo đă thành, muôn xứ đợi cùng nhau,

Thuyền bát nhă qua cầu đang tiếp rước.

 

Ngày 28 tháng 12 Quư Mùi

Đại Minh

(tức Nguyễn Thanh Dưỡng, sáng lập thánh thất Lộc Ninh, đă quy thiên)

Hà Văn Phủ sưu tầm