CẦU MƯA

ĐT TƯỜNG

Truyện xảy ra vào khoảng năm 1981. Khi ấy Việt Nam trong cộng nghiệp chung đang ở vào một giai đoạn hết sức khó khăn về lương thực v́ hậu quả của trận lụt lớn năm 1978 tại đồng bằng sông Cửu Long; các cuộc chiến tranh biên giới ở phía Nam với Khơme đỏ và chiến tranh biên giới phía Bắc với Trung Quốc; thêm vào nữa là cơ chế sản xuất - lưu thông nông nghiệp "ngăn sông cấm chợ" không phù hợp

Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, “hạn bà Chằn" lại xảy ra tại khu vực Cần Giuộc; một vùng không thuận lợi lắm cho việc trồng lúa; càng làm cho dân chúng địa phương hết sức âu lo. Cũng trong bối cảnh ấy, thuốc men loại Tây Dược cũng hết sức hiếm hoi v́ sự cấm vận của Hoa Kỳ với Việt Nam. Để thực hành công quả phước thiện hầu giảm bớt khó khăn cho đồng bào trong việc điều trị, các tôn giáo mở nhiều pḥng thuốc Nam sử dụng các loại cây thuốc hoang dại có nhiều trong thiên nhiên. Cao Đài Giáo cũng góp phần với những pḥng thuốc từ thiện ở một số Thánh Thất, Thánh Tịnh như Minh Tân, Ngọc Minh Đài, Tân Minh Quang....

Một buổi trưa thứ bảy, đoàn thu hái thuốc Nam; hỗn hợp giữa lễ sĩ đồng nhi Văn Pḥng Đại Đạo và Tân Minh Quang; dưới sự dẫn dắt của huynh trưởng Thiện Lễ (ba Trần Hữu Nhân) lên đường hướng về Thánh Thất BỬU QUANG ĐÀN (thường gọi là Chùa Ông Thần Đá, có quan hệ rất khắng khít với Vĩnh Nguyên Tự). Đoàn ngựa sắt vào khoảng 20 con, điều khiển bởi các cô chú đồng nhi tuổi bẻ gảy sừng trâu, phi băng băng dưới nắng trời chói chan đầu hè làm các trưởng lớn tuổi kè theo muốn hụt hơi.

Tối hôm đó, sau buổi cơm chiều tuy thanh đạm nhưng rất ngon với rau sống chấm tương và canh chua rau muống bông so đủa; chúng tôi tổ chức buổi sinh hoạt cộng đồng cho các em đồng nhi lễ sĩ địa phương cùng các em trong đoàn công quả ngay trước sân chùa. Một số bài hát nhạc đạo ngắn gọn của cấp Lễ Nghi và Phổ Huấn được hướng dẫn ngay tại chỗ. Vào khoảng 9 giờ, kết thúc sinh hoạt bằng một hướng dẫn phân công tác cho ngày mai và nhắc nhở các em đi nghỉ sớm để "giờ Tư đêm nay, có buổi cầu nguyện tập thể cầu mưa chống hạn cho địa phương".

Đến gần 11 giờ đêm, tất cả được đánh thức. Buổi lễ được tổ chức nghiêm trang dưới sự chứng lễ của Nữ Đạo Trưởng Thanh Trước.

Sau một buổi sáng thu hái dược thảo hoang dại và chặt phơi vào buổi trưa, khoảng ba giờ chiều chúng tôi ra về trong sự lưu luyến tiễn đưa của các em nhỏ thuộc Thánh Thất địa phương.

Ra tới lộ đất đỏ chạy được vài cây số, mưa bắt đầu rơi và càng lúc càng nặng hạt. Con lộ bấy lâu chịu nắng hạn, nay gặp cơn mưa rào nên bụi đất dính lại thành mảng, bám vào bánh xe mỗi lúc mỗi nhiều đến mức nặng ch́nh chịt, thậm chí có xe không thể tiếp tục chạy được nữa nên phải dừng lại kiếm cây bên đường cạy đất dính xung quanh bánh và bên trong vè xe. Đám mây đen bay qua hướng về phía đoạn đường chúng tôi vừa vượt qua và từ từ lan tơa xám xịt một khoảng trời. Cơn mưa qua đi, chúng tôi cũng đă cạy xong bùn đất và tiếp tục lên đường trở lại thành phố.

Nắng chiều vàng rực nhưng không gian dịu mát, trái hẳn ánh nắng chói chan gay gắt hôm qua như phần thưởng của thiên nhiên ban tặng cho đoàn chúng tôi. Trước cảnh chiều yên ả với hương đồng cỏ quê tỉnh lặng; thấp thoáng xa xa mấy cánh c̣ bay lượn sau mấy rạng dừa nước; đối cảnh sinh t́nh tôi vừa đạp xe vừa ngân nga lời bài hát:
" Em lên đàng, lúa reo đùa trên thôn làng.Tin vui đă về.
Hỡi ai đang mải mê, thấy chăng ai ơi hôm nay ánh dương hừng lên muôn bề."

Một tuần sau, một đạo huynh từ Bửu Quang lên ghé pḥng thuốc phước thiện Cầu Bông báo tin vui. Trận mưa chiều hôm ấy không lớn lắm kéo dài được chừng nửa tiếng, nhưng chỉ đủ sức lan tỏa giới hạn trong khu vực, nên mấy đám ruộng của Thánh Thất cùng một số của đồng bào và bổn đạo địa phương trong làng đang trổ đ̣ng đ̣ng được cứu thoát hạn !

Ngẫm nghĩ th́ có lẽ do phần phước của địa phương chưa nhiều và sức cầu nguyện cũng c̣n nhiều giới hạn nên chỉ đạt kết quả như vậy. Nhưng dù sao, ở hoàn cảnh thiếu ăn khi đó, kết quả cụ thể nầy cũng đă làm nâng cao đức tin cho bổn đạo địa phương và đoàn công quả thu hái thuốc nam của chúng tôi rất nhiều./.

ĐẠT TƯỜNG