CHƯỞNG ÐỨC

Thầy đã cạn bày lý Ðạo với câu: "Mỗi con như ngọn đèn mồi". Bởi con người giữ Ðạo như cái đèn, mà đèn kia muốn cho sáng tỏ lên, tức nhiên phải nhờ dầu, dầu ấy là đức vậy!

Ðức ấy do đâu mà có? - Phải chăng là ở nơi công-quả, công-phu của chư hiền tạo ra chăng?

Hiểu được rồi, rán cần phát triển cho rộng lớn mới có thể che-chở thân hồn trong buổi đời mạt-kiếp tiêu vong. Ðức bao trùm tất cả.

Ðức của Trời, đức của Phật thì che-chở muôn loài vạn vật được sống còn, thì con người cũng cần phải lập đức để che thân được yên-ổn trọn lành để trở về ngôi vị. Lại có câu: "Tích âm-đức minh-minh chi trung, dĩ vi tử-tôn trường cửu chi kế".

Muốn cho đức được sáng tỏ thì lòng tâm Ðạo rán trau-giồi, tánh-hạnh rán sửa đương. Ðức ấy tự nơi thân tâm con người tạo ra mới có, chớ không ai cho được.

Trong cảnh đời hỗn-độn này, nếu người thiếu đức, không thế nào được yên ổn trọn lành. Bởi lẽ ấy, phải trọn tin rằng: đức tuy là vô-vi, nhưng bảo-tồn tất cả những sự nguy biến, từ họa đổi ra phước, từ chỗ tử được huờn sanh.

Về phần Ðạo, người tu không lập đức thì chẳng khác nào sắm đèn mà không có dầu, thì làm sao sáng tỏ trong đêm tăm-tối để soi rọi cho người đi trên con đường chánh đáng, thẳng ngay, mới khỏi sa hầm, sụp hố, gai chông, bẫy rập.

Vậy phải rán mà tạo đức, lấy công lập đức, lấy của đổi đức, lấy tâm trí, sức lực tạo nên đức.

Ðức lành che chở lúc nguy tai,

Ðức lớn hưởng an buổi hậu lai,

Ðức cả cảm thông người kính phục,

Ðức lành hóa độ kẻ lầm sai.

Ðức âm nhờ bởi công tu luyện,

Ðức tánh do nơi sự thẳng ngay,

Ðức hiệp Ðạo-mầu nêu sáng tỏ,

Ðức nhiều ảnh hưởng được bền dai.

LÝ ÐẠI-TIÊN-TRƯỞNG

----> NEXT