BÀI HỌC THỜI CỰU ƯỚC:

THÁNH MÔI-SE VÀ CÔNG CUỘC GIẢI PHÓNG DÂN DO THÁI

I Từ thời xa xưa dân tộc Israel (Do Thái) là dân được Chúa chọn:

Thời Nhứt Kỳ Phổ Độ: Giao Ước thứ nhất là Mười điều răn.

Trong Cựu Ước, Áp-ra-ham được coi là tổ phụ của dân Israel. Đức Giê-hô-va hiện ra trước Áp-ra-ham và phán rằng:

"Lẽ nào ta giấu Áp-ra-ham điều chi ta sẽ làm sao ? V́ Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường thạnh; các dân tộc trên thế gian đều sẽ nhờ người mà được phước. Ta đă chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các điều công b́nh và ngay thẳng..."(Sáng Thế Kư, 18:19)

Đức Giê-hô-va cũng là Đức Chúa Trời hay là Đức Thượng Đế đă sanh ra loài người và hướng dẫn loài người đi trong con đường thiện lương thánh đức, v́ vậy Ngài mới lập giao ước qua sắc dân được chọn để hướng dẫn sắc dân nầy và làm gương mẫu cho nhân loại. Điều đó hiển nhiên ngày nay chúng ta đă thấy lời Chúa dạy qua Cựu ước và Tân ước đă truyền bá khắp hoàn cầu.

Để hiểu rơ hơn tại sao có Cựu ước và Tân ước, linh mục Nguyễn Công Lư qua quyển T́m Hiểu Thánh Kinh (trg 179) có giải thích như sau:

"Cựu ước gồm những lời Chúa giao hứa với Dân Ngài, để dân nầy trung thành thờ phượng Chúa. Chúa hứa ban cho Abraham và ḍng dơi ông mọi ơn lành nếu họ trung thành với luật Chúa. C̣n dân Chúa th́ dưới sự chỉ đạo của Maisen (Môi-Se) phải cố gắng thi hành mọi điều Chúa truyền v́ thế tại Sinai Chúa đă trọng thể giao ước lại một lần nữa và nhận dân Do Thái là dân riêng Chúa. Đấy là Cựu ước".....

Cũng trong sách T́m Hiểu Thánh Kinh (trg 89):

"Việc ǵ xảy ra tại Sinai.

Việc quan trọng nhứt là việc Chúa hiện ra trao hai bia đá thích 10 giới răn. Đây là tóm lượt những điểm chính yếu dân phải tuân giữ. Và v́ ban luật cho dân nên Chúa mới chính là Chúa của dân và Chúa tự làm giao ước với dân, và dân cũng làm giao ước sẽ trung thành với Chúa từ đó. Đây là giao ước cũ hay Cựu ước. Sau này Chúa Giêsu làm giao ước mới, kư kết bằng chính máu Thánh Ngài..."

 

Thời Nhị Kỳ Phổ Độ: Giao Ước thứ hai là Sự cứu chuộc của Đức Chúa Jésus.

Cũng trong sách T́m Hiểu Thánh Kinh (trg 179)

"Tại sao có Tân ước ?

Cựu ước có tầm quan trọng đặc biệt trong lịch sử dân Chúa. Các Tiên tri vẫn khuyến khích dân giữ lời giao ước. Nhưng tới thời Tiên tri Gieremia (650 năm trước Chúa Cứu Thế) th́ ông báo trước sẽ có một giao ước mới....

Ai lập Tân ước ?

Đến thời đă được Gieremia tiền báo, th́ Chúa Cha nhờ Chúa Giêsu, con Thiên Chúa, làm một giao ước mới hoàn hảo hơn Cựu ước bội phần....Chúa Giêsu đă lấy máu Thánh Ngài mà kư lời giao ước. Ngài chịu chết trên thập giá để chuộc những tội phạm dưới thời Cựu ước..."

Tóm lại thời Cựu ước, khoảng 1300 năm trước Chúa Giêsu tức Nhứt Kỳ Phổ Độ và đến thời Tân ước là thời Đức Giêsu là Nhị Kỳ Phổ Độ theo cách gọi của đạo Cao Đài.

Và ngày nay đến Tam Kỳ Phổ Độ là khởi sự từ ngày Đạo Cao Đài được Đấng Chí Tôn dùng huyền cơ diệu bút lập nên nơi miền Nam Việt Nam (năm Bính Dần 1926). Đây là một sự tiếp nối của hai thời kỳ trước v́ nhân loại đă tiến hóa nên phải có một giao ước mới...Tất cả đều do bàn tay của Đức Chúa Trời, hay Đức Giêhôva, cũng là Đức Thượng Đế hay Đức Cao Đài hoặc Đức Chí Tôn là Đấng duy nhất chúa tể càn khôn dựng nên mà thôi...

 

II Thời hiện đại dân tộc Việt Nam trở thành dân được chọn:

Danh xưng mới của Chúa.

Kể từ ngày Rằm tháng 10 năm Bính Dần (19-11-1926) Đạo Cao Đài hay c̣n gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ được chính thức ra đời, do Đấng Chí Tôn dùng huyền diệu cơ bút lập nên.

Trong một bài Thánh giáo cho một người Pháp đến hầu đàn, Đức Chí Tôn có dạy như sau:

"Muốn đến Thầy th́ phải cầu nguyện. Thầy không bao giờ không cảm ứng với những lời cầu nguyện chơn thành. Như thế đủ chứng tỏ cho các con tin rằng: Thầy là Đức Jéhovah của dân Hébreux, vị chủ tể của quân lực dân Israel, vị Thánh vô danh của dân Do Thái, Đức Đại Từ Phụ của Chúa Jésus Cứu Thế. Con chỉ cần cầu nguyện Thầy với danh hiệu Cao Đài th́ sẽ có sự cảm ứng chấp thuận". (TNHT, trg 111)

Lời Thánh ngôn trên cho thấy ngày nay Chúa đến với danh hiệu Cao Đài dầu danh xưng có thay đổi nhưng cũng vẫn do một Đấng Tối Cao là Chúa cầm quyền trị thế. Người vừa là Thầy vừa là Đại Từ Phụ của toàn cả nhân loại...

Theo một quyển sưu tập các lời truyền khẩu của dân tộc Do Thái cũng có lời tiên tri ngày sau rốt Chúa sẽ đến thế gian với một danh xưng mới...

Dân tộc Việt Nam là dân được chọn trong thời kỳ này.

Có rất nhiều bài Thánh giáo của Đức Chí Tôn dạy về nguyên do Người chọn đất nước Việt Nam để hoằng khai mối Đạo buổi Tam Kỳ Phổ Độ nầy. Sau đây là một số lời Thánh giáo điển h́nh:

- Thánh Đạo của Chúa Cứu Thế (v́ sự hiểu lầm) làm tăng gia dục vọng của kẻ mạnh đối với người yếu và giúp giáo cho bọn trên hiếp dưới.

Phải có một giáo lư mới mẽ đủ khả năng kềm chế nhân loại trong sự thương xót chúng sanh.

Chỉ có xứ Việt Nam c̣n duy tŕ được sự tôn sùng Tổ phụ theo tục lệ cổ truyền, mặc dầu xứ ấy chỉ biết chịu ở dưới quyền lệ thuộc từ ngày được tạo lập đến giờ. Ư Thầy muốn nó được giữ nguyên thể như vậy măi....(TNHT, tr. 108)

- Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ hoằng khai tại cơi Nam, đă chiếu theo Thiên thơ hội Tam Giáo mà vớt chúng sanh thoát ṿng ly khổ, thiệt thiệt hư hư một mảy chi cũng chẳng qua là máy Thiên cơ mà thôi.(TNHT, tr. 128)

- Nơi xứ nầy dân t́nh rất thuần hậu và ôn ḥa nên Thầy đến cũng như Chúa Cứu Thế đă đến với chúng con để bài trừ tà thuyết và truyền bá Chơn Đạo trên toàn cầu. (TNHT, tr. 110)

Sau đây là một đoạn trong bài Thánh giáo của Chúa Jésus Christ giáng dạy nơi Thánh Thất Bàu Sen (Chợ Lớn) vào dịp Giáng Sinh năm 1967:

"Hỡi dân tộc được chọn! Hỡi dân tộc được thương yêu! Nầy chư hiền nam nữ! Quốc gia nầy c̣n tan tác là dân tộc nầy chưa vừa ư trong sứ mạng của Thượng-Đế Chí-Tôn.

     Một hân hạnh lớn lao, một hănh diện to tát, chư hiền được đem ra từ một dân tộc của một quốc gia trong muôn vàn quốc gia mà Đại-Từ-Phụ điểm nhuận. Trách vụ cam go chỉ giao cho người chí khí. Mọi thử thách sẽ định giá cho thành quả của sự vụ mai sau.

     ......Hỡi chư hiền của dân tộc được chọn! Sứ mạng mà chư hiền được Chí-Tôn giao phó, không phải là người vun phân, mà là người gieo giống. Sự quan trọng không phải những điều kiện khởi phát mà là mầm khởi phát.

     Có ai bảo cái hoang phế của mùa Đông, cái trơ trọi dưới lớp tuyết dày mà không có sự sống, hay cái nguy nga rực rỡ, cái đồ sộ của lâu đài mà bảo rằng không có sự tàn tạ suy vi. Đừng thấy cái cháy bỏng của sa mạc mà bảo rằng sau một cơn mưa, băi cát chết mà không là đồng cỏ đầy sinh khí....."

     Bài Thánh giáo nầy ngoài việc nói lên sứ mạng của dân tộc được chọn, c̣n có nhiều ư nghĩa rất sâu xa...

     Thời Tam Kỳ Phổ Độ: Giao ước thứ ba hay là Đệ Tam Thiên Nhơn Ḥa Ước:

1/. Đệ Tam Thiên Nhơn Ḥa Ước được diễn tả qua Tượng Tam Thánh Kư Ḥa Ước:

Nếu bước vào Đền Thánh bằng cửa phía trước, sau khi lên khỏi các bậc thềm, chúng ta sẽ thấy ngay một bức tượng vẽ thật lớn ở chính giữa, đó là tượng Tam Thánh Kư Ḥa Ước. Đây là tên được chú thích bên cạnh bức tượng.

Thực ra đây là một bức tranh rất lớn th́ đúng hơn. Người ở trong tranh lớn bằng người thật. Đó là ba vị Trạng Tŕnh Nguyễn Bỉnh Khiêm là vị tổ sư Bạch Vân Động (bên mặt), Đại Văn hào Victor Hugo (ở giữa) và nhà cách mạng Tôn Dật Tiên (bên trái) là hai vị môn đệ Bạch Vân Động trên cơi Thiêng Liêng.

Đức Trạng Tŕnh đang cầm bút lông viết những hàng chữ Nho trên một tấm biển, đó là những chữ: THIÊN THƯỢNG, THIÊN HẠ - BÁC ÁI, CÔNG B̀NH. C̣n Đại văn hào Victor Hugo cũng đang cầm bút viết lên hàng chữ tiếng Pháp: DIEU ET HUMANITÉ - AMOUR ET JUSTICE, (tức là đồng nghĩa với hàng chữ Nho kể trên). C̣n nhà Cách mạng Tôn Dật Tiên đang cầm nghiên son để hai vị kia viết. Tất cả các chữ đều màu đỏ. Tất cả các h́nh ảnh nổi bật lên nền mây xanh nhạt phía sau.

2/. Ư Nghĩa Căn Bản của Tượng Tam Thánh hay Đệ Tam Thiên Nhơn Ḥa Ước:

Về h́nh thể bức tượng chúng ta đă diễn tả ở phần trên, bây giờ chúng ta hăy t́m hiểu ư nghĩa hàm chứa qua h́nh ảnh nầy:

- Ba vị Thánh của Bạch Vân Động, đại diện cho Nhơn sanh kư kết với Thượng Đế Bản Đệ Tam Ḥa Ước với nội dung thật đơn giản v́ ḥa ước đó chỉ có tám chữ: Thiên Thượng, Thiên Hạ - Bác Ái, Công B́nh. Tức là Thượng Đế và Nhơn sanh hiệp sức để thực thi cho được hai điều là Bác Ái và Công B́nh trên mặt địa cầu nầy. Đây cũng nói lên triết lư Trời Người hiệp nhứt là một triết lư vô cùng quan trọng trong Đạo Cao Đài. Sự phân chia thành quyền Vạn Linh và quyền Chí Linh cũng đặt căn bản trên triết lư Trời Người hiệp nhất nầy.

- Hai vị trong tượng là người Pháp và người Trung Hoa, viết bởi hai thứ tiếng Pháp và Trung Hoa tượng trưng cho sự dung ḥa hai nền văn hóa Đông và Tây.

- Chữ viết trong ḥa ước chấm từ một nghiên son Trung quốc, có nghĩa Cao Đài lấy cái tinh túy của nền Văn minh đạo đức Đông phương mà Trung Quốc là nơi sản xuất để làm căn bản.

- Một người Việt Nam đứng đầu trong nhóm là ư nghĩa Đức CHÍ-TÔN Thượng Đế trao sứ mạng gieo giống cho dân tộc Việt Nam.

Xưa nay đa số người Việt Nam có tinh thần vọng ngoại có lẽ do ảnh hưởng các thời kỳ lệ thuộc ngoại bang. Cái ǵ của người th́ cho là hay là tốt c̣n của bản xứ ḿnh th́ lại có ư khinh thường. Ngày nay Đức CHÍ-TÔN đến mở Đạo Cao Đài th́ Người đặt Việt Nam là Thầy của thiên hạ đó. Đây là một cuộc cách mạng tư tưởng mang lại niềm tự hào cho dân tộc Việt Nam vậy. Tượng Tam Thánh cũng nói lên tinh thần độc lập tự chủ của dân tộc Việt. Phải chăng chúng ta sẽ t́m thấy tinh thần tự chủ, tự cường của dân tộc qua Đạo Cao Đài ??

III. Thánh Môi-Se nhờ quyền năng của Chúa giải phóng dân tộc Do Thái khỏi ách nô lệ:

"Môi-Se là một đứa bé theo luật pháp phải bị giết từ lúc lọt ḷng mẹ.

Môi-Se sanh ra vào thời dân Israel đang làm nô lệ cho xứ Ê-díp-tô. Vua xứ Ê-díp-tô muốn diệt dân Israel đă ra lệnh giết con trẻ (sanh ra từ những người nô lệ Israel). Môi-Se cũng không ngoại lệ. Cha mẹ của Môi-Se thuộc ḍng Lê-vi, sanh và lén nuôi Môi-Se ba tháng rồi bỏ vào một rương mây đem bỏ trong đám sậy bên bờ sông. May cho Môi-Se, con gái của vua Ê-díp-tô là Pharaon vớt được và đem nuôi rồi đặt tên cho một cái tên Ê-díp-tô có nghĩa là được cứu khỏi nước.

Môi-Se với tư cách là con nuôi của công chúa đă sống và lớn lên cùng con cái của vua trong cung điện vua Ê-díp-tô đến năm 40 tuổi. Lúc nầy dân Israel bị đày đọa khổ sở đă kêu than thấu đến tai Đức Jéhôva. Môi-Se từ một đứa bé đang bị giết đi đă trở thành một vương tôn công tử của Ê-díp-tô là do sự tự nhiên may mắn hay đă có bàn tay can thiệp của Chúa?

Lớn lên Môi-Se biết ḿnh là người Israel, một ngày kia thấy một người Ê-díp-tô hà hiếp một người Israel, Môi-Se bèn giết người Ê-díp-tô ấy đi. Chuyện phát giác, Pharaôn t́m giết Môi-Se, nhưng Môi-Se đă bỏ xứ Ê-díp-tô trốn qua xứ Madian rồi. Thầy tế lễ xứ Madian gă một người con gái cho Môi-Se. Môi-Se trốn ở đó chăn bầy (chiên) cho cha vợ ḿnh. Môi-Se sanh được một con trai đặt tên là Ghẹt-Sôn có nghĩa là khách ngoại bang v́ Môi-Se nói rằng: tôi kiều ngụ nơi ngoại bang.

Môi-Se chăn chiên cho cha vợ ḿnh và sống ở Madian đến 80 tuổi. Một hôm Môi-Se cho chiên ăn cỏ trong vùng núi Hô-Rếp là núi của Đức Jéhôva. Thiên sứ của Đức Jéhôva hiện ra cùng người trong ngọn lửa giữa bụi gai kia. Đức Jéhôva phán cùng Môi-Se: Ta sẽ ở cùng ngươi và xưng danh là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đức Chúa Trời của Abraham, Đức Chúa Trời của Isaac, Đức Chúa Trời của Jacob và nhấn mạnh ấy đó là danh đời đời của Ta.

Chúa đă ban cho Môi-Se một cây gậy có quyền pháp và cho người anh là A-Rôn phụ với Môi-Se cùng đi đến các Trưởng Lăo của Israel báo cho họ biết Chúa đă thăm viếng, thấy họ bị ức hiếp tại xứ Ê-díp-tô là dường nào và quyết định sẽ rút họ ra khỏi cảnh khổ tại xứ Ê-díp-tô đặng đem họ lên xứ của dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sit... tức là một xứ đượm sửa và mật.

Môi-Se theo lệnh Đức Chúa Trời rút dân Israel ra khỏi xứ Ê-díp-tô là nhà nô lệ.

Môi-Se và A-Rôn đến tâu cùng Pharaôn rằng: Jéhôva Đức Chúa Trời của Israel có phán như vầy: Hăy cho dân Ta đi đặng nó giữ một lễ cho Ta tại đồng vắng.

Nhưng Pharaôn đáp lại rằng: Jéhôva là ai mà trẩm phải vâng lời Người để cho dân Israel đi ? Trẩm chẳng biết Jéhôva nào hết, cũng chẳng cho dân Israel đi nữa.

Môi-Se và A-Rôn theo sự hướng dẫn của Chúa, dùng cây gậy Chúa ban cho làm trước sau mười phép lạ hành hạ xứ Ê-díp-tô đến đổi vua Pharaôn xứ Ê-díp-tô phải nh́n nhận sự hiện hữu và quyền năng của Đức Jéhôva thả dân Israel đi và c̣n nhờ Môi-Se và A-Rôn cầu phước cho vua nữa.

Dân Israel bị làm nô lệ nơi xứ Ê-díp-tô 430 năm, hồi mới đến họ chưa đầy một trăm người, nay ra đi số không kể con nít là chừng sáu mươi vạn. Đàn ông đi bộ lại có vô số người ngoại bang đi lên chung luôn với chiên ḅ súc vật nhiều vô kể.

Vua xứ Ê-díp-tô không bao giờ muốn buông tha cho dân Israel, một nguồn lao động nô lệ không có chút quyền lợi nào kể cả quyền sống cũng nằm trong tay ông ta. Cũng như các lần trước bị Chúa giáng họa, Pharaôn kinh sợ th́ cầu xin Môi-Se va A-Rôn cầu thay cho và hứa để cho dân Israel đi, nhưng tai họa qua rồi liền cứng ḷng phản lại lời hứa. Tai họa lần nầy là lần thứ 10, được ghi lại trong Kinh Thánh (Ê-díp-tô kư, đoạn 12): "Và khi giữa đêm, Đức Jéhôva hành hạ mọi con đầu ḷng tại xứ Ê-díp-tô từ Thái tử của Pharaôn ngồi trên ngai ḿnh cho đến con cả người bị tù và hết thảy con đầu ḷng của súc vật, đương lúc ban đêm Pharaôn đến quần thần cùng hết thảy người Ê-díp-tô chờ dậy có tiếng kêu la inh ỏi trong xứ Ê-díp-tô v́ chẳng một nhà nào là không có người chết. Trong đêm đó Pharaôn bèn đ̣i Môi-Se và A-Rôn mà phán rằng: Hai ngươi và dân Israel hăy chờ dậy ra khỏi giữa ṿng dân ta mà đi hầu việc Jéhôva Đức Chúa Trời. Các ngươi cũng hăy dẫn ḅ và chiên đi như lời các ngươi đă nói, và cầu phước cho ta nữa. Nhưng khi dân Israel ra đi, Pharaôn lại đổi ư: chúng ta đă làm chi vậy, tha dân Israel đi để khỏi phải phục dịch ta nữa sao? Pharaôn bèn thắng xe và đem dân ḿnh theo, người đem 600 xe thượng hạng và hết thảy xe trong xứ Ê-díp-tô, trên mỗi xe đều có chiến binh cả".

Đức Jéhôva xô họ xuống giữa biển, thế rồi nước trở lại bao phủ binh xa, lính kỵ của đạo binh Pharaôn đă theo dân Israel xuống biển chẳng c̣n sót một ai. Song dân Israel đi giữa biển như đi trên đất cạn, nước làm thành vách ngăn bên hữu và bên tả.

Chúa hướng dẫn Israel thành một đất nước hùng mạnh.

Quyền năng của Chúa đă giải phóng dân tộc Israel và đưa họ ra vùng sa mạc, ngày nóng như thiêu đêm lạnh như cắt, không sẵn lương thực, không có nước uống không được trang bị đủ để pḥng thủ hay tấn công. Nhưng trong ṿng 40 năm lập thành một đất nước thần quyền, có tổ chức, có luật pháp, có nghi lễ.

Đức Chúa Trời dùng quyền năng tối thượng của ḿnh sai một người chăn chiên với cây gậy quyền pháp đă giải thoát nửa triệu dân nô lệ dưới bàn tay thép bạo tàn và ḷng tham không đáy của triều đ́nh Pharaôn xứ Ê-díp-tô, đem dân Israel ra nuôi trong đồng vắng 40 năm trời, dùng trụ lửa để sưởi ấm ban đêm, dùng đám mây để che mát ban ngày, dùng Mana để nuôi ăn, dùng nước suối pháp để nuôi uống, ban cho luật pháp để tổ chức thành một dân tộc hùng mạnh, dạy thờ phượng, ban cho 10 Điều Răn, dạy dân sinh kế để trở nên một đất nước thần quyền dưới sự hướng dẫn của Chúa"

(Phần III: trích chương tŕnh phát thanh Nguồn An B́nh, Mục Sư Tạ Huy Trường, phát thanh ngày 16-3-2007, từ thành phố Seattle, WA).

IV. Bài học dân Israel áp dụng cho Việt Nam.

Một chế độ bạo tàn không khi nào tự nhiên mà họ từ bỏ ngôi vị độc tôn.

Đọc lại sách Ê-díp-tô Kư trong Cựu Ước chúng ta thấy Môi-Se và A-Rôn đă vâng lịnh Jéhôva Đức Chúa Trời trước tiên vào nói cùng vua Pharaôn: Hăy cho dân ta đi, nhưng Pharaôn ngạo mạn mà trả lời rằng: Trẩm chẳng biết Jéhôva nào hết.

Sau đó Môi-Se theo lịnh Đức Jéhôva làm cả thảy 10 phép lạ, trong các phép lạ đầu như là: ếch nhái muỗi ṃng lan tràn khắp xứ, súc vật bị bịnh dịch chết, mưa đá lớn làm phá hủy rau cỏ, mọi vật ngoài đồng, nạn cào cào tràn lan phá hại, ba ngày tối tăm khắp trong xứ... Mỗi lần gặp tai họa th́ Pharaôn hứa sẽ cho dân đi và nhờ cầu nguyện cho ông ta nữa, nhưng khi thâu phép lại th́ đều nuốt lời. Cho đến lần thứ 10, chính thái tử con vua cũng bị chết nên vua Pharaôn mới chịu thả dân đi, nhưng khi dân ra đi rồi lại đuổi theo định bắt lại cho đến khi cả đoàn quân bị chôn vùi dưới biển nước mới chịu thôi. Quả thật những bạo chúa đều có ḷng tham không đáy phải chờ đến khi có bàn tay can thiệp triệt để của Chúa th́ họ mới chịu khuất phục.

So với thời xưa, chế độ Cộng Sản thời hiện đại c̣n tàn ác, tham lam, thâm độc hơn rất nhiều. Bằng hệ thống quyền lực chặt chẽ, sắt thép, bằng sự lừa dối, thủ đoạn, họ đă biến các dân tộc thành nô lệ cho thiểu số cầm quyền. Người CS da trắng c̣n đở hơn v́ ảnh hưởng tinh thần khoa học thực tiễn của phương tây, họ thấy phong trào CS chỉ đưa đất nước, dân tộc đến chỗ lụn bại nên họ sớm cải cách, nhưng họ không lường trước được tinh thần người dân bộc phát quá mạnh mẽ đi đến chỗ bắt buộc phải giải thể chế độ như Nga sô. Rồi sau đó nhân dân các nước nhân đà này nổi lên lật đổ chánh quyền CS như các nước Đông Âu.

Riêng tại Á Đông th́ CS vẫn cố t́nh bám víu quyền lực bất kể nguyện vọng của nhân dân. Gần đây Thủ tướng họ Ôn của Trung Quốc từng tuyên bố ngạo mạn rằng một trăm năm nữa Trung Hoa sẽ có chế độ dân chủ, tự do thật sự... ??

Thật đáng thương cho những con người tự cao tự đại như thế ấy, họ tưởng không sức mạnh nào có thể lung lay quyền lực của họ nhưng họ đă quên chính mạng sống của họ cũng chưa chắc ǵ bền vững đặng. Chỉ một cơn thịnh nộ của thiên nhiên cũng đủ làm cho nhân loại hoảng kinh khiếp vía... Điển h́nh như trận sóng thần ở Nam Á Châu mấy năm trước đây, chỉ trong khoảnh khắc hàng vài trăm ngàn mạng sống con người bị cuốn theo gịng nước...

Rồi đến người CS Việt Nam họ từng kư hứa tôn trọng Hiến chương, Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền Liên Hiệp Quốc, nhưng rồi họ chẳng bao giờ thực thi một điều nào... Các nước lên tiếng th́ họ bảo rằng Việt Nam có nhân quyền, tự do, dân chủ theo cách của Việt Nam... (??)

Các nước th́ chỉ có khuyên can nếu không có ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của họ, nhưng khi Ông Trời can thiệp v́ dân của Người th́ chắc phải triệt để như thời thánh Môi-Se giải phóng dân Do Thái. Giờ này họ ra tay đàn áp, lũng đoạn nội bộ các tôn giáo, nhưng có khi nào họ phải nhờ các nhà tôn giáo cầu phước cho họ như vua Pharaôn của xứ Ê-díp-tô ??

Đảng CS Việt Nam từ năm 1975 đến giờ đă có rất nhiều cơ hội để ḥa giải dân tộc, đưa đất nước đi lên tức là lập được công nghiệp để sử sách c̣n ghi lại một điểm son cho họ nhưng họ cố t́nh tai ngơ mắt điếc trước nỗi đau khổ của nhân dân. Rồi sẽ đến lúc cả toàn dân đứng dậy th́ không cách ǵ ngăn cản nổi... Nghĩa là khi cả Trời và người đều muốn dẹp đi th́ họ sẽ không c̣n chỗ đứng trên đất nước thân yêu nầy nữa...

Khi dân Chúa bị ức hiếp, khỗ sở cùng cực th́ Chúa sẽ can thiệp.

Những năm gần đây người ta vẫn thường khen ngợi t́nh h́nh kinh tế Việt Nam đă tăng trưởng đáng kể, nhưng nh́n lại đời sống người dân thấp cổ bé miệng có được cải thiện hơn không ?

Đại bộ phận dân ta ở thôn quê cũng vẫn chân lấm tay bùn mà vẫn không đủ sống v́ giá nông phẩm sản xuất ra phải bán rẻ mạt lại c̣n nạn độc quyền thu mua nên họ muốn ém giá đến mức nào người dân cũng phải chịu. Nay c̣n phải cạnh tranh với các nước sản xuất nông phẩm với máy móc tối tân, kết quả người dân quê vẫn sống lây lất qua ngày tháng. Cùng cực quá phải bán thân nuôi miệng.... Con cái lớn lên không có cái ăn lấy đâu mà lo học hành tiến thân. Những cuộc phỏng vấn qua các đài ngoại quốc chúng ta từng nghe những hoàn cảnh thương tâm mà điển h́nh cho tầng lớp dân nghèo ở nông thôn Việt Nam.

Rồi có những thanh niên bỏ làng quê đi làm công nhân cho các công ty ngoại quốc th́ họ trả lương tháng bốn năm mươi đô trong khi giá cả sinh hoạt ngày càng tăng vọt thử hỏi làm sao sống nổi ? V́ vậy trong vài năm nay đă có hàng trăm cuộc biểu t́nh của nhân dân lao động nhưng có cải tiến ǵ hơn ? Có điều đáng buồn nhứt là nhà cầm quyền không binh vực người dân mà chớ lại c̣n hùa theo tư bản nước ngoài bốc lột đàn áp dân nghèo. Rồi những thanh niên được xuất cảng lao động ở nước ngoài bị chủ bắt làm việc giờ giấc th́ tăng mà lương cũng chẳng bao nhiêu, gặp chủ đánh đập hay tai nạn chết chóc cũng không ai ngó ngàng tới.

Ôi ! dân ta làm nô lệ nơi xứ người và làm nô lệ ngay trên đất nước ḿnh. Với phương tiện truyền thông ngày nay, chúng ta chỉ cần bỏ một chút th́ giờ đọc qua các báo đài trên mạng sẽ thấy nỗi khốn khổ của người dân như thế nào.

C̣n nói đến người dân bị ức hiếp, bất công trong xă hội th́ bút mực nào tả hết...

Cứ nh́n hàng vạn người dân đi khiếu kiện đ̣i lại đất đai bị tham quan cướp bóc hàng chục năm trời mà cũng chẳng ai giải quyết th́ sẽ thấy nỗi oan khiên của người dân đen đến thế nào. Có thể nói tiếng oán than đă xông thấu tận trời xanh...

Chúng ta hăy nghe Linh mục Nguyễn Văn Lợi phát biểu nhân ngày Quốc hận vừa qua:

"...Cái chế độ gian dối bạo tàn mang tên chế độ xă hội chủ nghĩa. Tinh thần xă hội, "mỗi người v́ mọi người" chẳng thấy đâu, mà chỉ thấy óc cá nhân, nạn bè phái mặc sức hoành hành. Xă hội Việt Nam biến thành một chợ đời chỉ biết cạnh tranh, ai nấy hầu như đạp lên nhau mà sống; biến thành một trường dạy nói dối khổng lồ, mọi người hầu hết phải t́m đủ kiểu luồn lách, đểu cáng, thỏa hiệp để cho được việc. Tham nhũng, hối lộ trở thành chuyện b́nh thường. Đàn áp, bóc lột xảy ra như cơm bữa. Cán bộ viên chức trở thành những ông trời con tham lam và gian dối. Công an cảnh sát trở nên những hung thần mù quáng và tàn bạo. Chính quyền chủ yếu bóc lột nhân dân, lừa gạt quốc tế và khai thác đồng bào hải ngoại. Luật pháp chủ yếu để đàn áp người lương thiện. Kẻ yếu thế, không tiền bạc trở thành bơ vơ, bị gạt ra bên lề cuộc sống, hoặc vất vưởng đầu đường xó chợ, vật vạ trước cửa quan im ĺm, hoặc bị bóc lột bởi công ty ngoại quốc, bị khai thác t́nh dục và sức khỏe bởi chủ nhân nước ngoài. Đó là sự tàn phá xă hội cách ghê gớm của chế độ bạo tàn gian dối..."

Mặc dầu dân tộc Việt Nam phải chịu sự khảo đảo do nhân quả, nhưng sự khảo đảo cũng có lằn mức... Miền Nam đă hơn 30 năm c̣n miền Bắc đă hơn nửa thế kỷ rồi dân ta sống trong đói nghèo, bị kềm kẹp, ức hiếp đủ điều...Một xă hội dẫy đầy những lường gạt, tráo trở, bất công...đạo đức bị xuống cấp...Nếu không sớm phục hồi th́ tương lai dân tộc không biết sẽ đi về đâu. Chúng ta tin chắc rằng đă đến thời điểm Chúa sẽ can thiệp để giải ách nô lệ cho dân Người.

Các điềm lạ đă xảy ra.

- Gần đây ở Việt Nam phát khởi mạnh mẽ về hiện tượng các nhà ngoại cảm có thể tiếp xúc với vong hồn người chết. Các vong hồn nầy đă chỉ chỗ để thân nhân đi t́m mộ, hay xương cốt bị vùi lấp nơi hoang dă trong chiến tranh. Theo báo chí trong nước đă có hàng ngàn trường hợp vong hồn chỉ chỗ cho thân nhân đào hài cốt một cách rất chính xác. Điều nầy chứng tỏ ngoài thế giới vật chất mà mắt thường ta thấy được c̣n có một thế giới vô h́nh, tức là có những cơi vô h́nh mà các v́ giáo chủ dạy bảo là đúng sự thật... Đây cũng là một sự kiện để đánh thức tâm linh những người xưa nay chỉ tin theo thuyết vô thần hăy mau thức tỉnh, bởi v́ có linh hồn tức là có Trời, Phật, Thánh, Thần... và có luật luân hồi nhơn quả hay là có vay th́ có trả...

Thật ra chúng ta chỉ thương cho những người v́ vô minh mà không thấu rơ luật nhơn quả cứ nghĩ ra trăm mưu ngàn kế để cướp đoạt tài sản của người, thậm chí của người dân nghèo. Bây giờ họ sống xa hoa trên nỗi khổ của đồng bào rồi có ngày họ cũng phải đền bù những món nợ đó mà thôi. Những người hiểu Đạo th́ dù người ta cho ḿnh cũng c̣n sợ mang nợ huống hồ đi cướp giựt của người...Nếu không có luật công bằng th́ ai dại ǵ lo ăn chay làm lành, làm phước chi cho thua thiệt với đời.

- Một sự kiện nữa là gần đây việc tượng Đức Mẹ bị đập phá nơi một giáo xứ thuộc địa phận Phát Diệm. Theo các lời tường thuật từ địa phương cho biết một vài viên chức trong làng xă đă tổ chức làm việc nầy và sau đó đă bị sự trừng phạt trước mắt... Đó là sự cảnh cáo cho thấy sự hiện hữu của quyền năng Thiêng Liêng.

Chúa sẽ hướng dẫn dân Chúa theo con đường riêng của Người.

Sau khi đưa dân ra khỏi Ê-díp-tô đến vùng núi Si-nai dừng chân lại Chúa đă ban cho Mười Điều Răn như là giới luật căn bản để tu thân cùng các nghi lễ dâng lên Đức Jéhôva và luật lệ về hôn nhân, mua bán, thuế khóa, luật tuyển binh để thành lập quân đội... So với thời đại cách nay hơn ba ngàn năm khi mà loài người c̣n sống thành những bộ tộc th́ những luật lệ nầy đă là những tiến bộ vượt bực rồi...

Dưới sự hướng dẫn của Đức Jéhôva qua Thánh Môi-Se và các vị Tiên tri kế tiếp, sau đó dân Israel đă trở nên hùng mạnh, chiến thắng các sắc dân vùng xung quanh sông Jordan và lập thành vương quốc Israel thật hưng thịnh dưới triều vua David và Salômon...

Trở lại dân tộc Việt Nam, Chúa đă chọn dân tộc Việt Nam để xiển dương con đường của Người qua sự thành lập Đạo Cao Đài trên căn bản Thế Đạo đại đồng và Thiên Đạo giải thoát... Chúa đă đến và đă kư Đệ Tam Thiên Nhơn Ḥa Ước với loài người nhưng cho đến hôm nay có mấy ai biết được điều đó... Con đường Thế Đạo Đại Đồng thể hiện qua hai câu liễn trước cửa Ṭa Thánh do chính Đức Chí Tôn ban cho:

Cao Thượng Chí Tôn, Đại Đạo ḥa b́nh dân chủ mục

Đài tiền sùng bái, Tam Kỳ cộng hưởng tự do quyền

Việt Nam trở thành dân được chọn th́ dĩ nhiên Chúa đă biết được những nỗi đau khổ của dân tộc ta, và sẽ ban quyền năng cho một Môi-Se của Việt Nam để thực hiện con đường mà Chúa muốn... Môi-Se nếu không có quyền năng của Chúa ban cho th́ Môi-Se chỉ là một người chăn chiên dầu không phải là người chăn chiên tầm thường, bởi v́ trước đó Môi-Se đă thể hiện bản chất là một người khí khái, biết binh vực kẻ hèn yếu, biết nghĩ đến nỗi thống khổ của dân tộc đang hồi chịu ách nô lệ... Chúng ta không tin rằng trong suốt bốn mươi năm đó, trước khi Chúa đến dạy, Môi-Se không có suy tư về phương cách để giải phóng dân Israel... Nhưng tại sao Môi-Se phải chịu ẫn nhẫn suốt bốn mươi năm làm người chăn chiên nơi xó núi mà không có hành động nào cụ thể để giải ách nô lệ cho dân Israel thí dụ như chiêu mộ binh mă hay cầu viện các nước lân bang chẳng hạn ?

Chúng ta chỉ có thể giải thích Môi-Se là người do Chúa sai đến và chỉ làm những ǵ do Chúa dạy mà thôi... tức là do nơi thiên cơ tiền định. Mỗi người sinh ra đều có một sứ mạng riêng, sứ mạng của Môi-Se dĩ nhiên phải khác với sứ mạng của các vị Trưởng lăo Israel chẳng hạn...

Theo giáo lư Cao Đài, mỗi chơn linh trước lúc nhập vào thế gian sẽ đến một từng trời nào đó và ở đây một thời gian để trụ thần quán xét những điều ḿnh sẽ làm trong kiếp sanh... Những ấn tượng nầy vẫn c̣n ghi lại trong tâm thức, do đó chúng ta thấy có người tự nhiên thích theo con đường nầy có người lại thích theo con đường khác... Có nhiều khi chúng ta thấy mường tượng những điều ḿnh cần phải làm mà nếu làm chưa xong th́ trong ḷng xốn xang, ray rứt lắm vậy...

Theo Phật giáo cũng như Cao Đài đều cho rằng hiện nay thế giới chúng ta đang ở vào thời Hạ ngươn là thời mạt pháp, đạo đức suy vi, vật chất thắng thế, phe tà thi triển pháp thuật,... V́ vậy nên Đức Chí Tôn đến để qui Tam giáo hiệp Ngũ chi chuẩn bị để bước vào ngươn Thánh đức, đạo đức sẽ phục hưng trở lại...

Theo giáo lư Cao Đài phân biệt có ba hạng người là: Nguyên nhân (từ buổi sơ khai nguyên thủy đă là người), Hóa nhân (từ cây cỏ, thú cầm tấn hóa lên làm người) và Quỉ nhân (Quỉ ma được ân xá trở lại làm người). Cả ba hạng người nầy nếu biết tu hành hướng thiện đều được đoạt vị về nơi cơi Thiêng Liêng Hằng Sống như lời Thánh giáo Đức Nguyệt Tâm Chơn Nhơn (Victor Hugo):

"Bần Đạo khi đắc lịnh cầm quyền Chưởng Đạo lập Hội Thánh giáo đạo tha phương, th́ tùng ḷng bác ái của Chí Tôn, mở rộng thế cho nhơn sanh dâng công đổi vị; Bần Đạo chẳng kể là Nguyên nhân, Hóa nhân hay là Quỉ nhân ví biết lập công th́ thành Đạo..." (TNHT, trg 189)

Cũng như Đức Lư Giáo Tông (Lư Thái Bạch) từng dạy:

"Lăo đến mà gieo hột Thánh cốc nơi ḷng của kẻ tà tâm, mong cho đơm bông kết quả, đặng liệu thế hồi tâm, chớ chẳng phải đến rước người hiền ngơ.

Lăo đây cũng vậy mà chư hiền hữu cũng vậy, chúng ta đă đến tạo thế sửa đời vẫn là phận sự chúng ta đă hẳn, hăy phải biết phận ḿnh mới an tâm liệu thế chuyển xây, đă có khó ắt có hay, đă có gay th́ có thuận bền chí xem mảy mún cơ đời..." (TNHT, trg 185)

 Hạ ngươn là thời kỳ nhiễu nhương nhưng cũng là một trường thi cho các chơn linh đến thế lập công đoạt vị, cả hàng Tiên Thánh cũng như hàng ma quỷ cũng được ân xá đến thế gian đầu kiếp dự vào trường thi công quả mà buổi công bố kết quả gọi là Long Hoa đại hội.

C̣n những hạng người không dự vào trường thi công đức mà măi dong rủi theo con đường ác th́ ngày chung qui sẽ bị tận diệt mà thôi... Bởi v́ khi bước sang đời Thánh đức như tên gọi th́ con người toàn là bực thiện lương, chơn chánh... Những cái ác trược đều bị loại trừ.

Về hoàn cảnh của đất nước Việt Nam ta dưới con mắt của người b́nh thường th́ cho rằng thật bất hạnh cho dân tộc ḿnh v́ chiến tranh, đau khổ trường kỳ dai dẳng trên quê hương...

Nhưng nếu nh́n với góc độ của nhà Đạo học th́ những bất hạnh kia chính là cơ hội cho nguời ta trả quả, có trả xong th́ mới được nhẹ nhàng, mới được hưởng cuộc sống tốt lành sắp đến... Lại cũng chính môi trường đầy thử thách nầy mới phân biệt được chơn giả trắng đen, mới biểu lộ được ai là người anh hùng, khí phách,.... Đây chính thật là một trường thi, đề thi càng khó mà người sĩ tử vượt qua được mới đậu được hạng cao...Một câu thi rất quen thuộc với chúng ta:

Ví phỏng đường đời bằng phẳng hết,

Anh hùng hào kiệt có hơn ai.

Ư niệm về trường thi công quả đối với người Cao Đài là một phần rất quan trọng trong đời sống, như lời dạy của Đức Chí Tôn:

"Thầy đến độ rỗi các con là thành lập một trường công đức cho các con nên Đạo. Vậy đắc đạo cùng chăng tại nơi các con muốn cùng chẳng muốn..." (TNHT, trg 24)

"Cuộc đời khó khăn tỉ như bài thi, nếu dễ th́ ai thi cũng đặng, cuộc thi có ư vị ǵ đâu ? Hễ bài càng khó th́ đậu càng cao, đậu cao mới ra có giá; Thầy tưởng như nơi thế gian nầy có đứa con nào Thầy cưng trọng hơn hết th́ là các con, nhưng mà chẳng lẽ Thầy làm giám khảo lại cấp nấp bài thi, lén cho mỗi đứa th́ cái đậu của các con có ra chi ?" (TNHT, trg 159)

Do đó, những nỗi thống khổ của dân tộc lại là điều may mắn... Những chơn linh cao trọng đă đến và sẽ đến đầu kiếp trên đất nước Việt Nam để thi thố tài năng, và Hội Long Hoa cũng khai mở trên Thánh địa Việt Nam.

"Hảo Nam Bang, Hảo Nam Bang,

Tiểu quốc tảo khai hội Niết Bàn.

Hạnh ngộ Cao Đài truyền Đại Đạo,

Hữu phùng Ngọc Đế ngự trần gian..." (TNHT, trg 90)

Chúng ta cũng cám ơn Đại Từ Phụ v́ Hội Long Hoa không phải chỉ dành cho những nhà đạo đức chân tu mà c̣n cho những bậc chí sĩ v́ dân v́ nước:

"Phong Thần đừng tưởng chuyện mơ hồ,

Giữa biển ai từng gặp lăo Tô,

Mượn thế đặng toan phương giác thế,

Cũng như nương bút của chàng Hồ".

 

Đức Hộ Pháp giải nghĩa như sau:

"Hai câu đầu: Chuyện Phong Thần đừng tưởng viết ra là bịa đặt. Lăo Tô là Tô Đông Pha, ông Tổ của ṇi giống Phù Tang (theo truyền thuyết Trung Hoa). Ai dè ngoài biển có Tô Đông Pha nghĩa là có sắc dân bên Phù Tang. Ai từng gặp mà gặp là có đa.

Mượn thế đặng toan phương giác thế.

Mượn thế bày tàn ác vô Đạo đặng thức tỉnh cho bây.

Cũng như nương bút của chàng Hồ.

Ông Đổng Hồ lănh cầm cây viết viết sử của Vương Kiệt là đắc thắng, thấy Vương Kiệt bị hại mà không sợ vào đó lănh cũng như Thầy hiện giờ, đến đây nhơn loại đương tàn ác, mượn cái tàn ác đó đặng thức tỉnh chúng sanh, như Đổng Hồ đă không sợ chết th́ Thầy sẽ thắng như Đổng Hồ vậy đặng lập quyền cho các con cái của Ngài đặng thành tựu". (Lời Thuyết Đạo ĐHP, ngày 10/10/Đinh Hợi, 1947)

Truyện Phong Thần đa số chúng ta đều biết vào thời nhà Châu đem binh diệt Trụ v́ Trụ Vương tàn ác vô đạo, dân chúng lầm than... Đức Khương Thượng Tử Nha vâng lịnh Thiên đ́nh lập bảng Phong Thần cho các tướng sĩ hy sinh của cả hai phe Xiển giáo (chánh đạo) và Triệt giáo (tả đạo) v́ ḷng trung cang, nghĩa khí của họ...

Buổi Tam Kỳ nay là cơ Phong Thánh chớ không phải Phong Thần nữa tức là cao hơn một bậc...và tiêu chuẩn không phải là sự trung cang đối với phe của ḿnh mà là ḷng trung đối với Tổ quốc, dân tộc, hy sinh bản thân ḿnh để tranh thủ cho tự do, hạnh phúc của toàn dân...

Thực ra những bậc anh hùng liệt nữ dám xả thân v́ nước v́ dân, hay lập được công to đối với dân tộc ở thời kỳ nào cũng có thể đoạt vị Thiêng Liêng như Đức Thánh Trần, Đức Lê Văn Duyệt,... Gần đây các vị sĩ quan tù cải tạo ở miền Bắc có thuật lại cụ Phan Đ́nh Phùng có về cơ an ủi chỉ dẫn cho các anh em tù và cụ xưng là Thánh Tùng La...Tuy nhiên trong thời kỳ khoa thi đang khai mở th́ việc đoạt vị dễ dàng hơn, chỉ với tấm ḷng kiên trinh dám hy sinh bản thân, dầu không thành công to lớn lắm... cũng vẫn có thể đoạt vị, mặc dầu những vị nầy không bao giờ nghĩ đến điều đó mà chỉ v́ ḷng thương dân mến nước... Không thành công cũng thành nhân là vậy.

Đối với lịch sử th́ lịch sử rất công b́nh, điều đó chúng ta khỏi cần nói, c̣n đối với các Đấng Thiêng Liêng đang nh́n vào thế cuộc cũng vẫn mong sao cho có nhiều người được dự vào bảng vàng và vẫn thường hổ trợ cho v́ đó cũng là cách các vị lập công đức...

Trở lại bốn câu thi trên, chúng ta nên để ư câu:

Mượn thế đặng toan phương giác thế

Thường người ta chỉ biết quí những ǵ khi đă bị mất đi rồi. Bây giờ bị kềm kẹp, bị ức hiếp đủ điều mới thấy được giá trị của sự tự do, chớ b́nh thường sống trong tự do th́ không thấy tự do là quí đâu. Bây giờ sống trong cái xă hội điên đảo, lừa dối, hận thù,...người ta mới thấy được sự thương yêu, chân thật, có t́nh người,...là quí giá. Khi sống trong một xă hội vô đạo, kỷ cương luân thường bị mất hết người ta mới thấy nền đạo đức ông cha gầy dựng bao đời là quan trọng... Ngay cả tín ngưỡng cũng bị cấm đoán nhưng chỉ làm cho con người càng khao khát tín ngưỡng nhiều hơn...

Dân tộc Việt Nam ta vốn là dân tộc hiền ḥa và đầy ḷng tín ngưỡng, nên nếu có sự đổi đời th́ con đường thiện lương thánh đức sẽ được mở rộng nhiều hơn, dễ dàng tiến đến đời Thánh đức hơn...

Tóm lại, trên đất nước Việt Nam ta cũng như cả thế giới đang thời kỳ phân tranh quyết liệt giữa cái thiện và cái ác, đây cũng là trường thi cho các chơn linh kiến công lập vị. Cuộc chiến gay go nhưng cũng chính v́ vậy mới tuyển lựa được những trang sĩ tử ưu tú, trước khi bước sang một chu kỳ tiến triển mới của nhân loại. Dân tộc Việt Nam ta hân hạnh làm dân tộc được chọn như là mầm khởi phát và chắc chắn sẽ hoàn thành sứ mạng trọng đại và cam go nầy bởi v́ Việt Nam là một dân tộc anh hùng....

"...V́ những kẻ dám đem ḿnh làm tế vật cho Thầy để lập nên một quốc gia Thiên định tại thế nầy, Bần Đạo chắc quốc gia ấy phải thành. Đức Chí Tôn tạo cho con cái của Ngài một cửa nhỏ tuy khó đi mà Bần Đạo chắc rằng những hạng con cái dám chết v́ Ngài th́ chúng nó dám đạp văng cửa ra chúng nó đi sấn đến. Nếu chúng ta có con mắt thiêng liêng, ngày nào họ đi ngang qua th́ ta sẽ thấy các Đấng dầu chư Thần Thánh Tiên Phật tức các chơn linh cao trọng cũng phải cúi đầu.

Thầy sẽ trả bao nhiêu món nợ t́nh ái của con cái Ngài th́ không biết, chớ không khi nào Đức Chí Tôn trả cho một mà phải trả nhiều hơn là hẳn vậy". (Trích Lời Thuyết Đạo ĐHP, ngày Rằm tháng 2 Đinh Hợi, 1947).

Con đường Dân chủ đa nguyên

Nền tự do dân chủ đa nguyên căn cứ theo Tuyên ngôn nhân quyền của Liên Hiệp Quốc là con đường tối ưu mà nhân loại đă đoạt được đến thời điểm nầy. Gần đây phong trào dân chủ trong và ngoài nước chủ trương tranh thủ, đi theo con đường đó cũng là hợp lư... Miễn là chúng ta làm với một tấm ḷng trong sáng, một cái tâm mến nước thương dân là tốt. Rồi từ đó Chúa sẽ tùy theo thị hiện con đường của Người.

Về vấn đề đa nguyên đa đảng, gần đây có vài người đưa ra nhận định nếu nhà nước CS VN chấp nhận cho các đảng phái chánh trị ra tranh cử th́ với sự phân tán lẻ tẻ của các đảng phái nhỏ cũng chưa chắc ǵ thắng nổi đảng CS hiện nay. Điều nầy cũng đúng v́ phân tán quá không tạo được một lực lượng đối trọng với đảng CS th́ khó giành phần thắng được.

Các nhà dân chủ cũng ư thức việc nầy như Khối 8406 ngày 19-10-2006 đă thành lập: Liên Minh Các Lực Lượng Đấu Tranh v́ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam gọi tắt là Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam với lời tuyên ngôn có đoạn như:

"Lực lượng của Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền này là toàn thể Nhân Dân Việt Nam, không phân biệt chủng tộc, tôn giáo, đảng phái, hoàn cảnh, tŕnh độ, trong hay ngoài Nước... Bất kỳ người Việt Nam nào tán thành mục tiêu và phương pháp đấu tranh trên (bất bạo động) đều có thể gia nhập Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam. Đồng thời họ vẫn có quyền giữ lại những bản sắc riêng của cá nhân hay tổ chức ḿnh, miễn là không trái ngược với mục tiêu và phương pháp đấu tranh trên. Lực lượng của Liên Minh cũng bao gồm mọi Tổ chức và cá nhân trong Cộng đồng Quốc tế yêu chuộng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, Công lư và Ḥa b́nh cho Việt Nam và Nhân loại.

Ư nghĩa của việc thành lập Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam là làm cho cái thiện thắng cái ác, chính nghĩa thắng phi nghĩa, dân chủ tiến bộ thắng độc tài lạc hậu".

Đó là một bước tiến rất quan trọng, có nhiều đoàn thể đă tham gia nếu củng cố thành một liên minh vững mạnh sẽ là một lực lượng đối trọng với đảng CS Việt Nam...

Chúng ta vẫn c̣n nhớ thời Đệ Nhị Cộng Ḥa Việt Nam đă có khuynh hướng kết hợp các đảng phái chánh trị để chỉ c̣n một vài đảng chính mà thôi, nhưng những nổ lực đó cũng chưa thành công mỹ măn…

Và khi c̣n sanh tiền Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy cũng chủ trương tương lai chánh trị Việt Nam nên tạo thành một hệ thống lưỡng đảng kiểu như Hoa Kỳ sẽ đưa đất nước tiến bộ hơn...

Chúng ta thấy nếu có hệ thống lưỡng đảng sẽ tạo được sự ổn định hơn trong sinh hoạt chánh trị và người dân cũng dễ dàng có sự so sánh lựa chọn người đại diện cho ḿnh... Những nhà chánh trị Việt Nam cũng nên suy tư về điểm nầy.

 

Phần Kết.

Khi có dịp xem phim về đời sống các loài vật hoang dă, ta thấy chúng sống rất tự do trong thiên nhiên và tự do sống theo bản năng của chúng nghĩa là mạnh hiếp yếu, khôn hiếp ngu, nhanh thắng chậm,... và c̣n tự do tàn sát nhau để sinh tồn. Con người cũng là một trong những loài sinh vật mặc dầu là sinh vật thượng đẳng nhưng con người cũng đă trải qua những thời kỳ rất dài kinh nghiệm về những đặc tính nêu trên của loài vật, như thời kỳ con người c̣n ăn lông ở hang, thời kỳ chiếm hữu nô lệ, thời kỳ thực dân chiếm thuộc địa,...

Khi trí thức con người tiến hóa lên th́ lương năng cũng phát triển theo, nhưng cho đến giữa thế kỷ 19, nơi một đất nước văn minh như Hoa Kỳ vẫn c̣n có kẻ muốn duy tŕ chế độ chiếm hữu nô lệ (thời tổng thống Lincohn) nghĩa là coi con người ngang hàng với súc vật; và cho đến giữa thế kỷ 20 (thời tổng Thống Kennedy) nơi xứ sở văn minh bậc nhất thế giới nầy vẫn c̣n nạn kỳ thị chủng tộc cho là có những hạng người sinh ra có giá trị thấp kém hơn hạng người khác...mặc dầu từ khi lập quốc vào cuối thế kỷ 18, trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ (July 4, 1776) đă ghi là: “mọi người sinh ra đều b́nh đẳng”... (…all Men are created equal)

Con người hơn con vật là nhờ có lương tâm, nếu bỏ lương tâm đi th́ con người cũng ngang hàng với con vật thôi. Vậy một xă hội muốn cho tốt đẹp điều cần nhứt là dạy dỗ, đào tạo mọi cá nhân lớn lên đều biết sống với lương tâm ḿnh chớ không phải đi t́m những bộ luật quy định bằng những danh từ thật tốt đẹp, đi t́m những lư luận thật cao siêu nhưng nếu những con người cầm vận mạng quốc gia thiếu lương tâm đức độ th́ toàn dân cũng khổ sở mà thôi... Bằng chứng là cái chủ nghĩa mệnh danh là khoa học, là trang bị bằng lư luận biện chứng cao siêu, bằng biết bao danh từ tốt đẹp mà quên đi cái lương tâm... nên thực chất c̣n tàn ác, c̣n đày đọa con người hơn bất cứ chế độ hà khắc nào từ xưa đến nay...

Do đó vai tṛ của các tôn giáo là giáo dân vi thiện cũng vẫn là vai tṛ quan trọng bậc nhất.

Chúng ta phải công nhận rằng thời gian gần đây khoa học, kỹ thuật đă tiến triển vượt bực. Có thể nói con người ngày nay đă đạt được địa vị Thần Thông nhơn rồi. Những danh từ người xưa dùng như Thiên nhăn thông, Thiên nhĩ thông, đằng vân, độn thủy, ngồi trong nhà mà biết hết chuyện ngoài ngàn dặm... Với kỹ thuật ngày nay th́ những điều kể trên không có ǵ cao siêu nữa mà là chuyện b́nh thường... Với những kỹ thuật "siêu phàm" như vậy có thể mang lại cho con người một đời sống vật chất tiện nghi, thoải mái nhưng không hẳn con người đă t́m thấy hạnh phúc hoàn toàn, bởi v́ ngoài nhu cầu về vật chất người ta c̣n có nhu cầu về tinh thần, về an ninh, về tâm linh,...

Hơn thế nữa, nếu những kỹ thuật tối tân kia lọt vào tay những kẻ ác th́ tai họa có khi khủng khiếp không lường trước được... Đó là lư do mà Hoa Kỳ luôn lo sợ những tay trùm khủng bố sản xuất hoặc thủ đắc những loại vũ khí giết người hằng loạt...

Cho nên con người càng tiến bộ vật chất càng phải quay về với lương tâm mới tốt, bằng không là một mối hiểm họa vậy.

Đó cũng là lư do Đấng Chí Tôn đến hoằng khai nền Đại Đạo để củng cố khối Thánh tâm cho loài người. Người đến bắt nhân loại phải kư hứa thực hiện hai điều Thương Yêu và Công Chánh. Đây cũng là hai điều thể hiện cái Thánh tâm mà thôi. Ngay cả luật lệ và quyền hành trong Đạo cũng do Thánh tâm mà thể hiện bởi vậy mới có câu "Luật thương yêu, Quyền công chánh"

Người cũng để hai chữ Tự do và Dân chủ trong nền Đạo. Khía cạnh dân chủ thể hiện qua việc phân quyền, phân nhiệm, công cử chức sắc, chức việc nhất là ở hạ tầng xă thôn... C̣n về tự do th́ chỉ được tự do hướng thượng mà thôi chớ không được tự do sống kể cả theo con đường xấu... Đây cũng là một ưu điểm bởi v́ nhơn sanh chỉ có phần ít là sáng suốt c̣n đa số vẫn vô minh nên phải hướng dẫn không cho họ sa đọa vào con đường xấu đó là điều hay chớ không như xă hội Tây phương điển h́nh như cho tự do kể cả tự do mua bán súng đạn nên mới có việc giết người xảy ra như cơm bửa... Nhưng người ta vẫn cho là chuyện b́nh thường và nhiều người Việt Nam ta vẫn c̣n muốn bắt chước việc nầy, đó mới là điều đáng ngạc nhiên.

Chắc chắn có nhiều người sẽ không tin những điều diễn tả qua bài viết nầy. Nhưng không sao, rồi sẽ có cơ hội để những vị ấy chứng nghiệm. Như có người kia thiếu đức tin tôn giáo, ngày nọ nghe vị chức sắc thuyết Đạo: Đức Chí Tôn Thượng Đế sinh ra và dưỡng dục muôn loài vạn vật th́ bỉu môi: cái ǵ mà sinh với dưỡng ? Nhưng sau đó một hôm người này bị té xuống sông mà không biết lội, lúc đang ch́m xuống khỏi mặt nước trong ḷng chỉ mong sao có được một chút không khí để thở, lúc đó mới chợt nghĩ: "À, th́ ra đúng như vậy"./.

HT Mai Văn T́m

(05-2007)

Trở lại trang chánh