13.- THẾ THIÊN HOẰNG ĐẠO PHẢI CÓ ĐỦ TÂM, HẠNH, ĐỨC, TÀI

Cơ-Quan PTGL, ngày 14-08-Nhâm-Tuất (30/9/1982)

____________

Thi:

VÔ CỰC t́nh thương Mẹ phát ban

TỪ TÔN nhớ trẻ chốn trần gian

DIÊU TR̀ hoa nở bao cành đẹp

KIM MẪU chờ con hưởng phước nhàn.

Mẹ mừng các con nam nữ.

Tiết Trung-Thu vừa đến, các con đă hợp lại với nhau để thiết lễ hiến dâng cho Mẹ. Các con quên cả mệt mỏi từ mấy ngày qua, sắm mua lễ phẩm trần thiết huy hoàng. Tuy tâm tư mỗi đứa có khác nhau, nhưng mục đích không ngoài hướng về Mẹ như mong đợi sự ấp-ủ vỗ-về của Mẹ hiền tự năm nào, mặc dầu Mẹ là Vô-Cực Vô-Vi.

Do đó, Mẹ đă nhận món lễ phẩm trang trọng nhất mà các con đang hiến dâng, đó là tâm Đạo chí thành chí kỉnh phụng Thiên sự dân của các con, và cũng do ḷng thành kỉnh đó nên Mẹ đến giờ này để ban ơn và dặn ḍ một vài việc tu học của các con.

Hỡi các con nghe Mẹ dạy:

Thi bài:

       Ḷng thành kỉnh hiến dâng trang trọng

       Chốn Diêu Cung phút động tâm t́nh

               Ṿm Trời bóng Nguyệt lung linh

Đêm Thu soi sáng mộng huỳnh trần gian.

       Đỉnh trầm hương Diêu Đàn khói tỏa

       Đàn con thơ rộn ră hiến dâng

               Điện tiền giá hạc tạm dừng

Mẹ cùng Tiên Phật Thánh Thần giáng lâm.

       Nương bút ngọc viếng thăm các trẻ

       Dụng huyền linh này Mẹ ân ban

               Nữ nam nhuần gội ngập tràn

Trong t́nh dưỡng dục chứa chan nhiệm mầu.

       Cơi trần thế bể dâu lắm lúc

       Ṿng trái oan câu thúc bao lần

               Sắc tài danh lợi ái ân

Trăm năm ràng buộc tấm thân đọa đày.

       Sớm giác ngộ con quày bước lại

       Phá vô minh đoạn máy luân hồi

               Đạo là lẽ sống con ôi

Trong con th́ Đạo, đất Trời là tâm.

       Tâm chủ tể nắm cầm giềng mối

       V́ thiên quân gốc cội nguyên sơ

               Cũng là Tạo hóa chi sơ

Sanh sanh diệt diệt một giờ do đây.

       Tâm vô dục làm thầy làm chủ

       Dục vọng sanh vân vũ áng che

               Mắt tai thích ngó tham nghe

Ư thân mũi lưỡi khó dè vô minh.

       Đường tiến hóa nhơn sinh trổi bước

       Nẻo hoạn đồ họa phước đành thân

               Mấy ai vào chốn hồng trần

Mà không nhiễm tục vượt phần thanh cao.

       Học Đạo trước đón rào sáu cửa

       Thân tâm cần trau sửa hằng ngày

               Đạo người con chớ đơn sai

Hiếu trung nhơn nghĩa đức tài sao xong.

       Muốn phản bổn huyền công tu tập

       Muốn hoàn nguyên phá chấp giải mê

               Bảy t́nh sáu dục thâu về

Về nơi căn cội Bồ-đề khi xưa.

       Công phu ấy Thượng-thừa Tâm-pháp

       Trị bịnh đời đa tạp biến sanh

               Tâm con dơng mănh chí thành

Đào sâu gốc rễ ngọn ngành c̣n đâu.

       T́nh thức đoạn năo sầu cũng đoạn

       Vọng trần không bịnh hoạn cũng không

               Qui về một chủ nhơn ông

Thanh thanh tịnh tịnh ngoài trong vẹn toàn.

Hỡi các con ái nữ của Mẹ ! Mẹ rất vui mừng trước sự giác ngộ kiên tŕ của các con. Dầu đă và đang trải qua bao nhiêu nghiệp lực trái oan đeo đai khảo thí, con vẫn bền ḷng son sắt quyết trở lại quê xưa, nên đă từng xa lánh danh lợi, chế vọng t́nh, bớt lần những tánh tục tầm thường, chị em nương níu với nhau từ trong gia đ́nh đến xă hội đồng đạo, đồng bào, một ḷng tu học, tự độ, độ tha. Đó là điểm đáng ngợi khen.

Nhưng Mẹ khuyên các con phải thường phản tỉnh, để trau giồi tâm, hạnh, đức, tài cho được thăng tiến hoàn hảo hơn. V́ đó là đầu đề hay đệ nhất pháp môn của người nữ Đạo đó con.

C̣n hạnh lành nết tốt thường thể hiện được đức tánh hiền ḥa thuần hậu khiêm cung, khoan dung. Một lời nói một cái nh́n cũng cảm hóa được người thương yêu kính nể.

Đức th́ bao trùm chứa chở quảng đại bao dung như lời Đức Chí Tôn đă dạy như xưa: "Cái khổ của người ḿnh ước vọng, cái chê của chúng lại nài cầu".

Có tâm, có đức, có hạnh mà kém tài cũng là một điều thiếu sót trên đường thế Thiên hoằng Đạo. Nên bốn điều kiện này phải hỗ tương với nhau th́ mới làm tṛn sứ mạng, nên Mẹ cùng các Đấng Thiêng liêng thường khuyên bảo nhắc nhở các con phải tu phải học để làm tṛn sứ mạng tự độ và độ tha.

Nếu tâm con có thương đời, tài cao hay quán xuyến, mà đức hạnh c̣n kém cỏi th́ chưa đủ tư cách phẩm chất của người tu hành chơn chánh để làm tṛn sứ mạng Thiên ân.

Thế nên Mẹ thường khuyên bảo các con, mỗi đứa đều phải siêng năng tu học, mà người Thiên ân hướng đạo lại càng phải đầy đủ hơn.

Con là đức nhu thuận của Khôn nguyên, nên chứa chở bao trùm, che cả đời cả Đạo, nên các con phải chấp nhận mọi hoàn cảnh chướng ngại của thế nhân của đời nhị nguyên đối đăi. Các con đừng bao giờ để những cái bất b́nh, bất măn xâm chiếm được tâm con. Có như thế th́ đức hi sinh mới có ư nghĩa trong khi hành quyền sử vị đối vật tiếp nhân.

Nh́n về Vũ trụ thiên không, con so sánh cái to tát ấy rồi con tự thấy ḿnh nhỏ bé như hạt vi trần, nhưng các con quay vào nh́n trong bản vị của các con trong thế tam tài th́ con có nhỏ đâu.

Phương chi tánh Đạo bất phân nam nữ tướng. Nên Mẹ khuyên các con đừng sụt sè, đừng bi quan, mà phải luôn luôn giữ tâm chuyên nhứt, sống trong đạo đức nghĩa nhân. Dầu con ở đâu, ở giai tầng nào hoàn cảnh nào, cũng phải lập chí vun bồi công quả, công phu măi măi, để có một công tŕnh vững chắc, con sẽ thành công đắc quả.

Tiếp bài:

       Hỡi ái nữ trên đàng tu học

       Nhớ lời vàng tiếng ngọc Mẹ khuyên

               Các con trọn phận hiếu hiền

Nên người nên Đạo Phật Tiên sẽ thành.

       Đêm Trung Thu Mẹ dành ân phước

       Các con đều hưởng được t́nh thâm

               Con về chuyên luyện nhất tâm

Độ thân độ thế khởi mầm nên công.

Trên đây là Mẹ dạy cho tất cả các con nam nữ hiện diện hôm nay và Mẹ cũng gởi t́nh thương Vô Cực đến những con cái của Mẹ ở khắp đâu đâu.

Các con mơ ước Đạo thống nhất, đời ḥa b́nh an lạc, th́các con hăy nhớ lời khuyên sau cùng này.

Sống trong đời là sống trong Đạo. Đời với Đạo chỉ có một tâm, dầu khác nhau về h́nh tướng.

Trong thời kỳ này con được ban ơn học Đại Thừa Tâm-Pháp để thực hành Thiên Đạo, th́ trước tiên con phải luyện tâm chuyên nhứt vô sai biệt, cũng gọi là b́nh thường tâm. Tâm con b́nh thường không phân biệt đó đây ưa ghét thân thù, con mới chứa đựng t́nh thương Vô Cực ban rải cho mọi người, mọi kẻ biết thương yêu đoàn kết với nhau. Mỗi mỗi đều được như vậy, th́ sớm muộn ǵ nền tảng thái b́nh an lạc cũng xây đắp được, nhỏ nhất trong xứ sở dân tộc của các con, rộng ra cho toàn nhơn loại.

Mẹ vốn biết thân phận nhi nữ c̣n gồng gánh gia đ́nh, nhưng Thánh xưa cũng đă ban cho các con nội tướng tài thành th́ cái đức nhu thuận của Khôn nguyên cũng sát cánh Đạo Kiền mới tạo lập thế giới vạn sanh, nên các con phải cố gắng.

Con ôi !

       Nữ Chung Ḥa, ḥa đồng nhất thể

       Có ḥa rồi tát bể cũng vơi

               Muốn am sứ mạng cứu đời

Ḷng con phải tợ ḷng Trời mới nên.

Này các con nam phái ! Các con đừng lo ngại bước tiến của các con. Tuy không có kiểm phê phúc tŕnh, nhưng mỗi việc Thiêng liêng đều chứng giám.

Các con hăy b́nh tâm mà tu hành học Đạo.

Đường Đại Đạo là tự do tự tại, giới luật qui điều sở dĩ có là để trau sửa răn dè khi các con c̣n lầm lỗi. Nếu các con phản tỉnh nội cầu, tự thấy không hổ với Thầy, không thẹn với bạn, không dối với ḷng, là tự con đă có qui giới rồi vậy.... C̣n t́m c̣n giữ ở đâu nữa.

Mẹ nói ít, các con suy gẫm sẽ hiểu nhiều hơn.

Đêm Trung Thu, Hội Yến Bàn Đào, nh́n các con mà Mẹ chạnh nhớ đến những con cái của Mẹ c̣n bơ vơ lạc lơng, nhất là các con trong Cơ Quan, dầu con lớn hay nhỏ đă giác ngộ mà lại rơi rớt xa ĺa th́ c̣n nỗi buồn nào hơn. Các con hăy lo cho chúng nó.

Đêm mai, Mẹ sẽ cùng chư Phật, Tiên, Thần, Thánh đến chứng lễ ban ơn và cũng Hội Yến Bàn Đào với các con.

Mẹ đă ban hồng ân vào các lễ phẩm. Các con hăy phân phát cùng nhau chung hưởng hầu thêm dũng mănh trên bước đường thế Thiên hoằng Đạo.

Mẹ cũng ban ơn cho các trẻ hiến dâng nam nữ, và toàn thể Thanh thiếu niên. Các con hăy ngoan Đạo để sống trong ṿng tay của Mẹ...