2.- HUẤN TỪ ÐỨC CHÍ-TÔN XUÂN CANH-TUẤT

NAM-THÀNH THÁNH-THẤT

Tuất thời Mùng 1 tháng Giêng Canh-Tuất (6-2-1970)

____________

      THẦY linh hồn các con.

Thi:

Tâm sẵn NGỌC minh há kiếm ngoài,

Chuyển luân HOÀNG đạo hiện Cao-Ðài,

Chơn truyền THƯỢNG hạ ban từ thử,

Sự nghiệp ÐẾ Thiên đã định bày.

      THẦY mừng các con nam nữ hiện diện đàn tiền. Trong giờ Xuân Canh-Tuất, Thầy đến trần gian với các con, ban cho muôn loài, cho các con từ điển để tiếp nhận một tuổi đời đầy kinh nghiệm và giác ngộ hơn.

      Các con ôi! Mùa Xuân, một mùa lập lại công cuộc sanh trưởng thâu tàn. Các con hãy nghĩ lại cái gì nên bỏ và những gì nên đem theo cho cuộc hành trình sắp đến để bước đường trọn vẹn những tiến bộ và trong sạch.

      Ðời sống các con nơi cõi tạm nầy xét lại một kiếp người còn được những gì đó các con? Mỗi độ Xuân về là mỗi lần các con tăng trưởng và cứ thế trong khoảng thời gian nầy các con làm thế nào để mang lại cho mình, cho mọi người một nghiệp dĩ khả quan tinh tiến để không uổng đi sự sống còn trước khi bước vào nẻo tử.

      Phương pháp làm cho các con đủ năng lực và tính chất bảo vệ quyền hạn của địa vị con người đều đặt trọn vào ý nghĩa mùa Xuân, vì nó là biểu tượng cho sự ấm áp, cho tình thương nơi Thầy và cho sự sống vĩnh cửu hằng hữu với vũ trụ không gian.

      Vậy thì các con nên căn cứ vào nghĩa lý ấy mà gìn giữ tâm linh được điều hòa thanh tịnh luôn hầu nuôi nấng chơn tánh toàn thiện toàn giác của Thầy đã ban cho mỗi con ngày nào.

      Không cứ phải một mùa Xuân cách Hạ Thu Ðông, hai mùa Xuân hoặc trăm vạn mùa Xuân phát sinh vào thời gian ngắn ngủi, mà mùa nào chí những mùa nào, các con vẫn trau luyện tâm mình được tươi nhuận ấm áp dịu hiền, không sân hận, không si mê, không tham vọng, thì các con tự khắc đã gần gũi với Thầy rồi đó.

      Nhưng Thầy là gì hỡi các con?

      Thầy cũng dư hiểu mỗi con lớn nhỏ đều định nghĩa được Thầy và biết rõ đặc tính của Thầy. Tuy nhiên, lắm lúc sự hiểu biết bằng trí thức ấy đã phai mờ vì phàm tâm vọng ý của các con rồi hóa ra chẳng hiểu gì hết.

      Nếu các con thật hiểu được Thầy, thật hiếu với Thầy như hơi thở của các con không bao giờ quên, thì chừng ấy mới mong bắt chước theo Thầy mà hành động.

      Lâu nay nhiều con đã lắm lời tán tụng Thầy bằng bài thương yêu, Thầy là Cha của sự thương yêu. Bởi thương yêu mới dựng nên Càn Khôn Thế Giái, nhưng có mấy con đi đúng lời ấy đâu!

      Những sự kiện về Thầy được nêu ra như thế để các con thâm nhập vào lòng, thiệt hành rốt ráo chớ không phải để các con lấy nó làm tiêu ngữ che mắt thế nhân.

      Thật sự, lẽ cùng cực của Ðạo là mức tuyệt đối. Hễ tuyệt đối thì không nói đến điều thương sự ghét. Song vì các con sống nơi thế gian là trường đối đãi, thì sự từ bi bác ái được nêu lên là việc thường để răn lòng mỗi con mà thôi.

      Như vậy, các con được sống trong mùa Xuân miên viễn, không hạn định, không hủy bỏ theo thời gian. Ấy là Xuân Ðạo Ðức.

      Ngày Xuân năm nay, Thầy chỉ mong cho các con dọn sạch lòng mình để chào đón mùa Xuân và phải nhớ là mùa Xuân Ðạo Ðức vĩnh cửu nghe các con.

      Ðại khái Xuân đời, cảnh vật có chi các con! Cành hoa chớm nở tươi xinh, các con nâng niu cành lá, vun tưới gốc cây, ngửi mùi thơm trong nhụy. Sao các con không vun tưới cội lành Ðạo cả, nâng niu sang sửa chơn tâm cho thật tươi nhuận sáng suốt để rồi ngửi lấy Ðạo vị nhiệm mầu tự lòng con khai phát?

      Ðêm Xuân Thầy đến với con

Ít dòng tâm huyết ngòi son điểm truyền

       Trải qua những tiết Ðông thiên

Ngày Xuân sắp đến chân liền bước sang

       Những thôi trắng đỏ xanh vàng

Ðiểm tô thêm nét trùng hoan cõi trần

       Quên đi những nổi não nần

Vai mang sứ mạng chuyên cần nghe con

       Sơn hà bóng đã mỏi mòn

Bước chân Ðại Ðạo sắt son mỗi thời

       Ðem thân dâng hiến cho đời

Cứu người mê muội độ người đau thương

       Là con biết rõ vai tuồng

Hiếu Thầy, trung Ðạo làm gương sau nầy

       Nắng mưa mỗi lúc vần xoay

Tâm con mỗi lúc đủ đầy đức công

       Rồi con thấy Hội Hoa-Long

Tự con đi đến Ðại Ðồng thưởng răn

       Quản chi thành bại nơi trần

Thăng trầm bỉ thới tao tân có hồi

       Xuân lòng con đượm sắc tươi

Hoa lòng con nở tỏ ngời vị hương

       Tủa bay chan khắp tình thương

Muôn loài vạn vật nơi trường thế gian

       Nơi đây Thầy để ít hàng

Chuyển lời gởi đến trần gian con tường

       Từ nơi thành thị thôn hương

Sơn khê hà hải bốn phương hưởng cùng

       Tuổi đời chồng chất chập chùng

Con mau bước thẳng Ðoài Cung xế rồi

       Mùa Xuân Ðạo Ðức con ôi!

      Giờ lành đầu năm mới, Thầy đến với con chừng ấy thôi. Thầy ban ân chung mỗi con nam nữ lớn nhỏ đều thọ hưởng điển lành Thầy ban rải trên khắp trần gian.

Thi:

Giản dị đôi lời gởi các con,

Trần gian sứ mạng gắng lo tròn,

Lao lung nợ thế vui lòng trả,

Ðể rạng Ðạo Thầy, rạng nước non.

 

----> NEXT