17.- KHUYÊN CON NH̀N CHƠN LƯ ĐẠO

THÁNH THẤT B̀NH H̉A (Gia Định)

Ngọ thời Rằm tháng 8 Đinh Mùi (18-9-1967)

      THỂ-LIÊN TIÊN-NỮ chào chư Thiên sắc, Chị mừng các em nam nữ. Chị vâng lịnh báo đàn, có VÔ-CỰC TỪ-TÔN DIÊU-TR̀ KIM-MẪU giáng cơ. Vậy các em nghiêm chỉnh đàn tràng, thành tâm tiếp giá. Chị chào các em, Chị xuất ngoại ứng hầu, thăng...

      (Tiếp điển:)

      DIÊU-TR̀ KIM-MẪU VÔ-CỰC TỪ-TÔN Mẹ linh hồn các con nam nữ. Mẹ mừng các con toàn thể lớn nhỏ trong ngoài.

THI:

vi mà có mới là ngoan,

CỰC Lạc ḷng đây Mẹ ước rằng:

TỪ thiện mỗi con đà sẵn có,

TÔN vinh hành Đạo cứu đời an.

      Mùa Thu này, Mẹ đến trần gian để chứng ḷng thành kỉnh của các con hiến lễ cho Mẹ. Mẹ cũng vui mà nh́n thấy các con cũng như những đóa hoa sen đang vượt lên trong cảnh bùn đen nước đục, và những khóm trúc cội ṭng đang vươn ḿnh trước gió Thu thổi loạn lá vàng rơi.

      Mẹ sẽ chan rưới ân hồng cho những đóa hoa sen được gội nhuần sắc hương ngào ngạt và ṭng trúc được hùng vĩ xinh tươi.

THI:

Trải mấy mươi Thu dụng lư huyền,

Đạo mầu rộng mở cơi Nam Thiên;

Phá mê khi trẻ đang mơ mộng,

Đánh thức người đời lúc đảo điên.

Vượng khí thái ḥa yên sóng gió,

Ban t́nh Vô Cực đoạn trần duyên;

Thu Đông rồi cũng sang Xuân Hạ,

Thoát kiếp phàm phu lại cảnh Tiên.

      Các con đă chung tâm hiệp sức, kẻ có của, đứa có công, đă xây cất nên h́nh thể trụ tướng, để tượng trưng ḷng kỉnh thành ngưỡng mộ đối với Mẹ. Đó là về mặt tinh thần của các con. C̣n về phần công quả hành đạo đối với ngôi Diêu-Tŕ Bửu-Điện cần phải có một tác dụng ǵ đáng kể để cứu thế độ dân. Nếu không phải nhằm vào tác dụng ấy th́ không thể hiện đúng ḷng đại từ đại bi của Đức Mẹ Diêu Tŕ nơi Cung Vô Cực.

      Các con thử nghĩ lại: Một bà mẹ phàm trần nhục thể có khi nào bằng ḷng nh́n thấy sự hy sinh đói rét dốt nát tội lỗi để tạo phần vật chất xây dựng lầu đài cho ḿnh an hưởng đâu con?

      Có ư thức được như vậy rồi các con mới hiểu được lời Mẹ dạy kế tiếp theo đây. Mẹ miễn lễ, các con đồng an tọa.

      Hỡi các con! Thiên Địa tuần hườn, châu nhi phục thỉ. Trước mọi sự vật biến chuyển như ngày nay đều nằm trong luật ấy. Hễ vận hành giáp mối rồi cũng trở lại chỗ khởi thỉ. Các con hăy b́nh tâm tiếp nhận mọi sự biến chuyển hiện tại và tương lai.

      Do luật đó cho nên Đức Chí Tôn đă sắc chiếu ân phê cho các Đấng Thiêng Liêng dụng huyền linh điển ban ra Thánh Ngôn Thánh Giáo để dạy dỗ các con nh́n rơ chơn lư Đại Đạo, đâu là chánh? đâu là tà? đâu là vàng thau ch́ thiếc? để các con khỏi ngộ nhận giữa lư trí và chơn tâm.

      Các con ôi! mọi sự ở thế gian phát khởi đều do nhân dục. Hễ có nhân dục lại đồng chung với bản ngă. Hễ có bản ngă th́ ắt có tư tâm, ích kỷ, tự ái, tự tôn, làm cho lư trí phải bị mờ lu, không phân biệt được cái nào là chơn, là giả.

      Đời nay, nhân loại thường bị lư trí chế ngự lương tri, nên mới nảy sanh bao nhiêu thảm cảnh mà các con đang chứng kiến và ảnh hưởng đến mọi sự hành thiện.

      V́ lư trí chế ngự lương tri nên rất đổi Đạo Trời là lối giải thoát cho nhân loại, mà v́ lư trí chế ngự mọi phương cách hành sự cùng lănh đạo, nên mới nảy sanh ra cảnh loạn ly tang tóc, từ ngoài đến trong tôn giáo. Tự nơi đó mà các nhà lănh giáo không c̣n giữ đúng tâm niệm lương tri và sứ mạng cao cả của ḿnh.

      Đáng lư tôn giáo là nguồn an ủi tâm hồn của người đau khổ, đem yên tĩnh chế ngự loạn động, đem t́nh thương bác ái chế ngự sự thù oán vô lương, đem sự sinh tồn chế ngự điều giết chóc. Nhưng trái lại, tôn giáo kỳ thị tôn giáo, gây bao sự thù hiềm giết chóc, đau khổ, tang tóc cho sanh linh. Bởi đó các con chưa được hưởng sự bảo tồn che chở và t́nh thương của đạo lư và tôn giáo.

      Các con ôi! Chân lư là ǵ? Nghĩa nhân là ǵ? Đạo là đâu? Mà đời là đâu?

THI:

Đời là thể xác, Đạo linh hồn

Thể xác tượng h́nh bậc Thế Tôn;

Đạo ấy là hồn linh bất diệt,

Đạo đời xa cách khó sinh tồn.

      Các con! Cuộc tuần huờn không ngừng lại để cố định một thời gian, mà nguơn phản cổ không phải là nguơn tận diệt. Những thảm trạng ngày nay là luật nhân quả của sự vay trả của mỗi cá nhân đă thành cọng nghiệp khi tái tạo dinh hoàn.

THI BÀI:

              Mẹ nh́n chiếc lá Thu rơi,

Xót thương con trẻ trong thời Hạ Nguơn.

       Sống cuộc đời bao cơn thống khổ,

       Khổ của đời đến độ gian nguy;

              Động ḷng Kim-Mẫu Diêu-Tŕ,

Lâm trần giữa lúc Thu về với con.

       C̣n Xuân Hạ th́ c̣n Thu tới,

       Tới hồng trần để gởi niềm riêng;

              Hồng trần đang lúc đảo điên,

Tang thương cảnh vật, ngửa nghiêng đạo Trời.

       Mưa Thu rưới cho vơi lửa Hạ,

       Trăng Thu soi mát cả ḷng người;

              Hương Thu nhụy thắm hoa tươi,

Ḷng Thu Thu vẫn v́ đời thiết tha.

       Đời là chỗ phù ba vật chất,

       Con vào đời đắc thất dinh hư;

              Kim thân nung giữa ḷ cừ,

Vàng mười giữ vẹn chơn như mới c̣n.

       Con hiểu Đạo là con giải thoát,

       Hiểu Đạo rồi con đoạt thiên nhiên;

              Dầu con sanh cơi hậu thiên,

Tánh hằng Thượng-Đế ban riêng mỗi người,

       Cơ Tạo Hóa thuận thời sanh hóa,

       Lư vô vi nghịch giá vô sanh;

              Cũng trong cái Đạo lập thành,

Pháp luân thường chuyển vận hành càn khôn.

       Nào những bực Thế Tôn vô thượng,

       Nào những hành danh tướng vĩ nhân;

              Cũng đều sanh ở trong trần,

Song tu tánh mạng giữ phần chấp trung.

      Mùa Thu đến với các con để điều ḥa vạn vật. Các con hăy vui lên, nhận lănh lời Mẹ dạy để làm phương châm trên quăng đường đi đến cuối Đông.

      Các con ôi! đời không có loạn ly con không mơ ước ḥa b́nh, nếu không có đau khổ th́ người không khát vọng điều an lạc.

      Nếu các con muốn được ḥa b́nh an lạc, th́ con hăy nh́n nhận chơn lư, hăy tạo lại ḷng nhân để làm phương châm cải thiện cho cá nhân ḿnh. Các con ôi! Chơn lư là đâu? Ḷng nhân là ǵ? Mỗi đứa đều có hết cả.

THI:

Lư là lư tánh của Trời ban,

Cho trẻ làm người ở thế gian;

Tánh chẳng lập qui, tâm chẳng thiện,

Người không nhân nghĩa, thế không an.

Ḷng nhân bền bỉ như ḍng bạc,

Ưù ngụy tiêu ma tợ lá vàng;

Chơn lư ḷng nhân đem thực hiện,

Bên con sẵn nẻo đến Thiên Đàng.

      Hỡi các con! học Đạo, hành Đạo, các con hăy ư thức điều này: Mẹ là sự sống và trong sự chết. Ở đâu có sống có chết là có Mẹ. Mẹ không khởi điểm và không tận cùng. Không hẳn ở đâu có Thánh Thể của Thầy là phải có Cung Vàng của Mẹ. Chính Ṭa Thánh, v́ là tượng trưng biểu thị nên phải đủ đầy nghi thể đó thôi. Các con đừng tưởng ở đâu đều cũng phải như vậy.

      Con ôi! Mẹ vẫn biết các con càng khổ lụy lại càng nhớ đến Mẹ. Có thể ví Mẹ như Từ Mẫu hằng ngày gần gũi bên con chắt chiu nâng đỡ, an ủi, dỗ dành ḷng con. Mẹ đă bù lại bằng ân huệ vô biên khi các con nên người và hiểu Đạo.

      Nhưng hỡi con! Nơi đâu có Thánh Thể của Thầy là đă có Mẹ bao ṿng trong và ngoài ngôi Thánh Thể ấy, v́ Mẹ là Vô Cực Vô Vi. Nên từ đây về sau, các con đừng có ư tạo ngôi Diêu Tŕ Bửu Điện song hành với ngôi Thánh Thể là sai lư Đạo nghe con. Những nơi nào đă có rồi, hay thay v́ ḷng tưởng niệm, các con được phép tượng trưng và hăy dùng đó làm nơi cứu khổ cho nhơn loại chúng sanh.

      Con ôi! Vô Cực Từ Tôn không ngự trên đài cao hoang vắng t́nh thương, mặc dầu có đầy đủ vẻ vàng son rực rỡ. Ở đâu có ấu nhi đau khổ là có Mẹ, ở đâu có liễu bồ bất hạnh là có Mẹ. Nếu các con làm được những việc đó là Mẹ đă ngự trong tâm hằng cứu rỗi đó con.

      Mẹ không nắm quyền sanh phạt các con. Ngược lại. Mẹ nắm phần cứu rỗi. Cho nên, thương là Mẹ, yêu là Mẹ, tha thứ, sinh dưỡng, bảo tồn, tất cả đều là Mẹ. Các con có nghĩ đến ḷng Từ Mẫu chăng?

TIẾP BÀI:

       Ḷng Từ Mẫu vô cùng vô tận.

       Đức Từ Tôn khó nhận khôn lường;

              Không lănh vực, không biên cương,

Bao trùm vũ trụ t́nh thương vạn loài.

       Ôi! Thế sự ngày nay không thể,

       Ḷng chúng sanh càng kể càng đau;

              T́nh thương biết nghĩ làm sao,

Hố thù vực hận không đào mà sâu.

       Cùng một nhà thương nhau đùm bọc,

       Cùng một đoàn chí dốc đỡ nâng;

              Binh nhau v́ một giống dân,

Giúp nhau v́ một t́nh thân đạo đồng.

       Ngoài gia đ́nh th́ ḷng không nghĩ,

       Ngoài tập đoàn không ư giúp vùa;

              Không t́nh dân tộc không ưa,

Không đồng tôn giáo không vừa t́nh thương.

       Lư do đó tạo đường nghiệp quả,

       Thế nhân rồi mất cả từ tâm;

              Dàm danh khóa lợi giam cầm,

Làm sao nhơn loại muôn năm thái b́nh?

       Hỡi con ôi! Đây t́nh Từ Mẫu,

       Có con nào hiểu thấu ḷng Già;

              Gieo mầm bác ái vị tha,

Tu thân học Đạo cho ḥa vạn dân.

      Từ đây về sau, các con nữ phái hăy bảo với nhau làm sống dậy tinh thần đạo đức, đem lư trí phục vụ lương tri, để vun trồng hạnh phúc chung cho con và nhơn loại. Các con không nên dừng bước trên đường hành Đạo trong khi mọi người đang đau khổ, mà cũng chớ nên đi hẳn trên đường vật chất, đem ủy mị làm cho nhụt chí râu mày. Các con hăy xây dựng lại Nữ Chung Ḥa để đào sâu giếng nước giữa băi sa mạc, để biến thành đám ruộng ph́ nhiêu và hăy gieo lên hạt giống lành cho mai hậu.

      Các con có kinh khủng khi nh́n thấy các giống vi trùng độc đă lan tràn trong thế hệ này chăng? Nếu các con không sớm đem sở năng đạo đức của mỗi đứa để thực hành phổ tế, t́m phương pháp chữa trị kẻ bịnh, và tách rời đứa mạnh ra khỏi những khung cảnh bịnh hoạn, th́ ngày kia con sẽ thấy những cảnh hăi hùng trong cơ hủy diệt.

      Con ôi! Hăy dốc vươn lên khi triền đi xuống…

      Không một Thánh Ngôn nào Tiên Phật bảo rằng tiên tri, nhưng đứa nào biết hăy giữ lấy…

      Bao nhiêu lời dạy đó đủ rồi, Mẹ ban ơn lành toàn thể các con vui vẻ một mùa thu đầy ư nghĩa, đầy đạo lư, đầy ḷng nhân. Từ giă các con, Mẹ hồi Diêu Điện, thăng...