Trở lại trang chánh của Website Tam Giáo Đồng Nguyên

 

 

 

 

11.- ĐẠO LƯ CỦA NGƯỜI HÀNH ĐẠO

THÁNH BỘ TỪ BI THÔNG THIÊN HỌC (Phú Nhuận Gia Định)

Tuất thời Mùng 1 tháng 4 Đinh Mùi (9-5-1967)

____________

Thi:

THIỆN duyên mới đặng yết Như-Lai,

TÀI trí đua chen lập đức dày,

ĐỒNG ấu lăo thành ôi mấy lúc,

TỬ sanh kề cận có ai hay.

 

      THIỆN-TÀI ĐỒNG-TỬ, Tiểu Thánh chào chư Thiên mạng, chư liệt vị nội ngoại đàn tiền.

      Vâng lịnh báo đàn, chư liệt vị thành tâm nghinh tiếp BỒ-TÁT giáng lâm. Tiểu Thánh chào chung, xin xuất ngoại ứng hầu, thăng…

      (Tiếp điển:)

Thi:

NAM phương ai đă biết tu hành,

HẢI khổ thành sầu chớ lấn tranh,

NGẠN giác sẵn thuyền qua ngũ trược,

THƯỢNG thừa có nẻo yết Tam thanh.

QUAN tâm học hỏi t́m chơn lư,

ÂM điệu thinh văn chí lập thành,

NHƯ biết cội nguồn lên chín phẩm,

LAI đàn chứng chiếu chí tâm thành.

 

      NAM-HẢI NGẠN-THƯỢNG QUAN-ÂM NHƯ-LAI, Bần Sĩ chào chư hiền sĩ hiền muội đàn trung đẳng đẳng. Miễn lễ đồng an tọa.

      Hiền sĩ hiền muội! Đă nhiều phen hiền sĩ hiền muội có ḷng ngưỡng mộ, thành kỉnh đến Bần Sĩ. Hôm nay không phải v́ lẽ đó mà Bần Sĩ lâm đàn, mà chỉ v́ các bậc nguyên căn đến trần gian trong Tam-Kỳ Phổ-Độ để lănh sứ mạng rung chuông gióng trống, thức tỉnh toàn linh sớm hồi đầu hướng thiện, hầu lập lại cơi dinh hoàn cho muôn dân đồng hưởng cơi đời Thánh-Đức trong kỳ Thượng-Nguơn sắp đến, đúng với luật tuần hoàn châu nhi phục thỉ.

      Thật là đại phúc đại căn, hiền sĩ hiền muội sớm giác ngộ, nên gặp Bần Sĩ đến đây để gợi lại bao linh tánh hầu phấn khởi trên đường thế Thiên hành hóa.

      Những nguyên căn đă đến thế gian, đang chen lấn trong đám chúng sanh có cả hóa nhân, ngạ quỉ, súc sanh. Tuy mỗi mỗi đều có sứ mạng d́u dẫn chúng trở lại nguồn xưa, nhưng đă và đang chen lẫn giữa chốn bụi hồng, nên những nguyên căn ấy, có những người th́ sớm thức tỉnh tu tâm luyện tánh được trở về nhà Tiên cảnh Phật, cũng có những nguyên căn quên cội quên nguồn, đă lăn thân vào luân hồi lục đạo. Cũng có những kẻ giác ngộ nhưng v́ danh vị, lợi quyền, đỉnh chung phú quí, làm lu chơn tâm, mờ chơn tánh, không t́m ra chơn lư. Cũng có những người giác ngộ, nhưng v́ bị mọi dục vọng, mọi hoàn cảnh vật dục sở tế, nên đă lạc vào nẻo Bàng Môn Tả Đạo!

      Chính v́ không hiểu được đâu là chánh, đâu là tà, chi nên đă không t́m đâu là lối thoát, măi lẩn quẩn loanh quanh như kiến ḅ miệng chậu, trong bánh xe luân, không t́m ra chánh đạo, hầu thẳng đường ngay lối mà về hiệp với Đạo.

      Đạo đă dưỡng dục quần sanh, mà chính nhân loại không t́m ra lẽ Đạo.

      Đạo ở đâu? Có phải ở Thiên-Đường Cực-Lạc hay ở Tây-Phương Phật? hoặc Đạo ở nơi non cao hang thẩm, biển rộng rừng sâu, hay Đạo ở nơi Chùa, Thất, Thánh Đường cùng Am tự?

      Nhân loại v́ chú trọng vào tư tâm, vào bản ngă, vào sắc tướng, vào h́nh thức do nhục nhăn cùng trí phàm nhận xét nên không t́m ra lẽ Đạo. Thật ra, Đạo vẫn ở trong vạn loại, Đạo vẫn có khắp nơi, Đạo vẫn lồng trong mọi sinh hoạt, mọi h́nh thái. Bất cứ từ một quốc gia nào, một dân tộc nào, một tôn giáo nào, hoặc một h́nh thức nào, cũng đồng ở trong bổn nguyên Trời Đất, tức là ĐẠO.

      Ngày nào nhân loại t́m hiểu, nh́n nhận lẽ Đạo, không c̣n phân chia nhơn ngă, không c̣n phân biệt Đạo này, Tôn Giáo nọ, tất cả chúng sanh, từ nhân loại đến thú cầm thảo mộc cũng đều chung một bản thể, mỗi một đơn vị cá nhơn, cá tính, cá vật đều là một phần tử của đại đoàn thể hay là của Đạo, chừng đó may ra nhân loại mới thấy được yến sáng Đạo lóe ra trong tâm thức mà t́m mối phăng về cùng khối đại đoàn thể.

Thi:

Ta muốn cho đời thoát khổ nguy,

Soi đường đạo lư dạy tu tŕ,

Vượt qua bể dục, tham, sân, ái,

Tránh khỏi rừng t́nh, hỷ, nộ, si.

Sang cơi Thượng-Nguơn triều Thánh-Đức,

Lên bờ giác ngạn yết Từ Bi,

Khắp trong vạn loại đều an hưởng,

Lập định càn khôn buổi hạ kỳ.

 

      Ngày nay, trước cảnh Tôn Giáo chia sắc, phân phe, biệt môn, cách phái, tranh lấn lẫn nhau, chánh tà dị biệt, nên đă gây ra biết bao cảnh tương tàn tương sát. Do đó, động ḷng THƯỢNG-ĐẾ đă cho các hàng Phật Tiên Thần Thánh xuống trần để minh lư Đạo cho người t́m hiểu Đạo để ổn định càn khôn.

      Hiền sĩ nên ư thức t́m hiểu lời Bần Sĩ dặn ḍ hôm nay để làm tṛn sứ mạng. Hễ người biết việc đại nghĩa th́ không có điều ǵ gọi là thi ân bố đức. Nhớ câu kinh: “Phật ái chúng sanh như mẫu ái tử”.

      Có khi nào cha mẹ hy sinh mọi hạnh phúc riêng ḿnh, từ giờ ăn giấc ngủ, từ tấm áo chiếc khăn cho con mà lại nói rằng đó là thi ơn bố đức cho chúng đâu?

      Làm với tư cách nhiên nhiên mặc mặc, làm theo tiếng gọi của lương tri lương năng, làm với ư niệm vô tư tâm, vô bản ngă, v́ thích việc nhân nghĩa thiện đức mà làm, không v́ tiếng khen cùng tư lợi.

      Cũng nhờ sớm giác ngộ nên hiền sĩ hiền muội đă ban bố chia sớt những ǵ mà ḿnh đă được Ơn Trên ban bố cho kẻ khác, dầu lớn, dầu nhỏ, hoặc ít hoặc nhiều, cộng với sự hoàn lại trội hơn số mà ḿnh đă chia sớt do Ơn Trên cầm cân ân thưởng. Hăy lưu ư điều đó để tâm trung được phấn khởi, tinh thần được cởi mở mà thực hành sứ mạng đạo sự.

      Mỗi một sự kiện ǵ xảy ra, dầu trong quá khứ, hiện tại hay vị lai, hăy lấy đó làm bài học thực nghiệm quí giá, chớ đừng cho đó là sự chẳng may. Đó là câu châm ngôn cho hàng thức giả và sứ mạng.

Thi:

Bao nhiêu cuộc thế cũng thường t́nh,

Chẳng thú chi đừng mượn với xin,

Chí cả trượng phu trời bể rộng,

Vẫy vùng thực hiện bản tâm linh.

Thi:

Được một nên lần bước thứ hai,

Liễu bồ chen gót với râu mày,

Trau tria đạo đức thêm xinh phận,

Chờ đến thu sang hiệp nữ tài.

Thi:

Bao nhiêu lời dạy đă thông qua,

Cho biết vị lai nẻo chánh tà,

Kiên chí thẳng đường đừng đổi tánh,

Mới mong thoát khỏi lũ tinh ma.

Thi:

Ban ơn chung cả khắp trong ngoài,

Tu để hưởng nhờ buổi hậu lai,

Từ giă muội hiền trong cảm mến,

Trên đường đạo lư rán chung tay.

 

Thăng…