CẨM NANG THƠ

CỦA ĐỨC DIÊU-TR̀ KIM-MẪU

       

      Cơ Thiên-Lư Ngọc-Hoàng định luật,

        Điển huyền-vi Vô-Cực chuyển khai,

                Sắc ban Phật Mẫu tỏ bày,

Lịnh truyền nam nữ, gái trai hản tường.

        Diêu Cung Điện là nguồn gốc cội,

        Tŕ Lục Kinh thoát khỏi sông mê,

                Kim Ngôn t́nh MẸ chân khai,

Mẫu chờ con dại, tái-tê ḷng già.

        Ban ấn lịnh Kỳ Ba chuyến chót,

        Truyền Tâm Kinh cứu vớt tử-linh.

                Khai truyền Thiên lộ lược-tŕnh,

Thông tri Lư Đạo rơ t́nh thâm-ân.

        Linh chơn xưa tiền căn Mẫu tạo,

        Tánh siêu-phàm thông Đạo Thiên Tiên.

                Gốc căn chiếu rọi diệu-huyền,

Cội nguồn ân-đức MẸ hiền rải ban.

        Căn tánh Đạo hoàn toàn thanh-khiết,

        Xưa Cung Vi chẳng biết mùi đời,

                Linh hồn sáng rọi vị ngôi,

Căn tiền Bích-Ngọc là nơi Cửu-Trùng.

        Khá tỉnh-ngộ, đại hùng minh-mẫn,

        Tri phụng hành bổn phận cho tṛn,

                Tiếp lời Mẫu dạy sắt son,

Lịnh Trời tuân mạng, bảo toàn nguyên nhân.

        Thức tâm nội mê trần mộng-ảo,

        Tỉnh trí lo tầm Đạo Vô-Vi,

                Tu thân, dưỡng tánh kiên-tŕ,

Hành Cơ Thiên Luật, Mẫu th́ ban ơn.

        Đắc bửu-pháp tiền căn nên Thánh,

        Thành thật tu mới rảnh nghiệp duyên,

                Đạo Chơn chẳng mến bạc tiền,

Quả lành gặt hái, qui-nguyên phản hồi.

        Dự Kim-Khuyết Hội Trời Tam Giáo,

        Hội Tam Thanh điểm đạo linh căn,

                Long-Đ́nh Bửu-Ngọc Tứ Ân,

Hoa sen đua nở, mừng căn thiện lành.

        Kỳ tuyển lựa thực-hành mới quư,

        Ba lần khai mở Hội Tam-Thiên,

                Con ơi! nghe MẸ chỉ truyền,

Rán lo tu niệm, khỏi phiền về sau.

        Ḷng tự-đắc, tự-cao dẹp bỏ,

        Đường công danh hiệp đó rồi tan,

                Tồn chi mà vội mơ màng,

Cơ Trời báo ứng, hành tàng kiết hung.

        Con của MẸ thủy chung Đạo lư,

        Th́ sau này cao quư chi bằng,

                Ngọc ngà, châu báu hưởng thân,

Cũng không so sánh cho bằng Đạo Tâm.

        Cơ Bá Đạo, dễ lầm tà mị,

        Nếu không tri Đạo Lư chánh-truyền.

                Trau dồi tánh mạng căn-nguyên,

Vội nghe chẳng xét Đạo truyền lầm mê.

        Khó đạt Đạo trở về với MẪU,

        Màn vô minh hữu-lậu phủ dầy,

                Muôn màu sắc tướng nhiễm say,

Dựng h́nh Tiên Phật, đổi thay khó lường.

        Cần thấu-triệt con đường Thiên-lư,

        Chữ KHÔNG KHÔNG ngự trị tâm hồn,

                Phép tài ảo-thuật bàng môn,

Thần thông biến-hóa mê hồn đắm say.

        Nó cũng giỏi biện tài đạo lư,

        Nhưng sự hành ư-chí khác xa.

                Con cần thấu-triệt chánh tà,

Trong thân ngũ tạng, ngũ ma lâu đời.

        Muốn tu tỉnh, chịu nhồi, chịu khảo,

        Tư-tưởng lành, giữ Đạo nhứt Tâm,

                Rơ thông ma-nghiệp khỏi lầm,

Trong thân bửu-pháp kiếm tầm đâu xa.

        Ĺa SắcTướng, thân ta đừng nhiễm,

        Dù mọi điều thúc liễm muốn ăn,

                Tạm dùng chẳng nghĩ xác trần,

Tùy duyên hóa độ, nuôi thân tu hành.

        Nghĩ sự Đạo đạt thành trước nhứt,

        Làm việc ǵ mẫu mực xét phân,

                Chớ nên tin bướng làm càng,

Đọa thân uổng kiếp, nghiệp mang linh hồn.

        T́nh Mẫu-Tử thương con MẸ dạy,

        Chớ MÊ, Hồn tiêu hoại mai sau,

                Xử phân định luật Thiên-Tào,

Mẹ mong Nam Nữ bước vào đường TU.

        Chớ để cho mây mù nghiệp chướng,

        Làm mê hồn mang vướng trả vay,

                Luật h́nh thưởng phạt chẳng sai,

Đau ḷng t́nh MẸ, gái trai hản tường.

        Con nào biết lo đường đạo-đức,

        Mẹ vui mừng túc-trực bên con.

                Siêng năng lập đức bảo tồn,

Cứu nguy nhân-loại mê hồn trầm-luân.

        Biết phận sự, con đừng than thở,

        Đạo muôn đời nhắc nhở danh thơm.

                Nhục vinh chẳng nghĩ mất c̣n,

Chỉ cần sứ-mạng lo tṛn MẸ ban.

        Dầu Đạo Pháp gian nan khổ cực,

        Hay đắng cay nghiệp-lực khảo nhồi,

                Một lời thệ nguyện con ơi,

Thần minh chứng-giám, Đất Trời rơ thông.

        Chớ chán nản, thay ḷng đổi dạ,

        Muốn đắc thành Đạo quả, phải HÀNH,

                Truân chuyên thử thách tồn sanh,

Là đường tiến-hóa, luật hành người tu.

        Chớ nghĩ tới Giận, Thù, Oán ghét,

        Chí Đại-Hùng, học phép Từ-Bi,

                Đức ân vạn sự khó b́,

Dầu cho lao khổ, sá ǵ bản thân.

        Thương nhớ MẸ, phải cần lo Đạo,

        Mới xứng danh con thảo Rồng Tiên,

                Đáp đền Thất Tổ, Cửu Huyền,

Sanh thành Phụ-Mẫu tại miền trần gian.

        Dù khanh tướng giàu sang khó sánh,

        Phật Thánh Tiên dụng tánh thảo hiền,

                Nghiệp đời dù lắm oan khiên,

Thành ḷng tu niệm, MẸ hiền giải oan.

        Cơ Tái-Tạo sảy sàng cận gấp,

        Chớ chần chờ để lấp tánh linh,

                Trận đồ Bát Quái luật h́nh,

Ngũ Hành vận-chuyển, nhân-sinh điêu tàn.

        Ḷng MẸ đă rải ban chỉ dạy,

        Nếu con nào c̣n căi Luật Trời,

                Chẳng lo tu-niệm chiều mơi,

Th́ đừng trách MẸ vậy thời chẳng thương.

        Màn Ma Quỉ c̣n đương trà trộn,

        Phật Thánh Tiên lẫn lộn hồng-trần,

                Để tùy duyên kiếp độ nhơn,

Dễ ǵ gặp Đạo Chánh Chơn kỳ này.

        Luật Kinh Phật tỏ bày nơi trước,

        Đời lộn kiếp, mực thước khó ḍ,

                Tử sanh thập loại nhỏ to,

Đầu thai báo quả khó đo được ḷng.

        Bất kể sự Tổ Tông đạo-đức,

        Mang lớp người ngũ trược Tâm Ma,

        Ham làm những sự gian tà,

Đâu c̣n kể đến Ông Bà Tổ Tiên.

        Cứ chỉ biết bạc tiền, danh lợi,

        Rồi tung-hoành gây tội chẳng cần,

                Giết người, cướp của muôn dân,

Bạo tàn độc ác, khó phân chơn tà.

        Bởi Sắc Lệnh Thiên-Hoàng ân xá,

        Cũng là kỳ trả quả nghiệp căn,

                Chuyển xoay định luật Công Bằng,

Khảo nhồi, thưởng phạt kiếp căn đời cùng.

        Sự chọn lựa Hiếu Trung kỳ chót,

        Con khá lo ḅn mót Đức Ân,

                Chớ ham mê sự hồng trần,

Buộc ràng nghiệp quả, kiếp căn đọa đày.

        Rồi gặp cảnh họa tai khó cứu,

        Cần định tâm hấp-thụ điển-quang,

                Nghiệm-suy thấu-triệt trần-hoàn,

Trong cơ sàng sảy lớp màn đau thương.

        Các con nghĩ cho tường cặn kẻ,

        Nếu không th́ t́nh MẸ xa con,

                Đau ḷng của MẸ tạo hồn,

Dưỡng nuôi ấp ủ bảo tồn linh-quang.

        Khi con xuống trần gian lập hạnh,

        Bị ngũ ma dụ tánh mê trần,

                Đâu c̣n nhớ kiếp tiền căn,

Tuổi tên Mẹ tạo thượng tầng Hư-Vô.

        Măi gây tạo cuộc đời nghiệp quả,

        Chịu luân-hồi vay trả không ngừng,

                Con ơi! Ḷng MẸ buâng-khuâng,

Nhớ con, trông đợi, t́m phương cứu nàn.

        Sợ đến ngày chiếu màn Đại-Hội,

        Rồi các con chịu tội trước Ṭa,

                Công Đồng Tam-Giáo chẳng tha,

Luật h́nh sửa trị khó mà an thân.

        Bị sa đọa, trầm-luân địa-ngục,

        Bảy ức niên mới được đầu thai.

                Lâm trần nghiệp quả trả vay,

Cũng như mạt kiếp đời nay tận cùng.

        V́ chỗ đó nên rồi t́nh MẸ,

        Chẳng để cho con trẻ lạc lầm,

                Chuyển Cơ điển-pháp huyền-thâm,

Chỉ nguồn gốc cội để tầm căn xưa.

        Màn Tam-Giáo lọc lừa đạo quả,

        Trên Tam Thiên Lục Bá xuống trần,

                Bàng môn tả đạo dụ căn,

Hại con của Mẫu mê trần c̣n đâu.

        Nhắc đến đây MẸ sầu linh-tử,

        Măi theo đời quên sự thâm-ân,

                Linh-quang gốc cội tiền căn,

Ngôi xưa phế bỏ, nghiệp trần đeo mang.

        Sự vay trả trần gian chồng vợ,

        T́nh thâm ân con nỡ phụ vong,

                Chiếu theo Luật Đạo Cộng Đồng,

Th́ con bất hiếu, khó mong bảo tồn.

        Quên mất TÁNH, chơn hồn giá-trị,

        Cứ mê lầm ma quỉ, lợi danh,

                Sanh, Già, Bịnh, Tử hiểu rành,

Mà sao con măi đua tranh theo đời?

        Phế bỏ Đạo, quên lời MẸ dạy,

        C̣n dọc ngang tranh căi, bất tin,

                Nghe theo tà mị phàm t́nh,

Tấm thân tiêu hoại, hồn linh ngục tù.

        Hễ vào cảnh âm u đen tối,

        Biết bao giờ thoát khỏi Sông Mê,

                Sanh Tâm ngu muội nặng nề,

Biết đâu Chánh-Pháp trở về Thiên Cung.

        Cơ Ân-Xá tận cùng màn chót,

        Phật Thánh Tiên cứu vớt linh-hồn.

                Ráng nghe lời MẸ, bớ Con!

Đức tin vững chắc bảo toàn hậu lai.

        Xét cho kỹ lời ngay lẽ thật,

        Dầu khảo nhồi, Tâm Phật đừng lơi.

                Yêu Ma dù có lắm lời,

Ngọt ngon dụ-dỗ theo Đời th́ không.

        Thề nhứt quyết một ḷng v́ Đạo,

        Hưởng muôn đời sáng tạo Linh-Quang.

                Ngọc châu bửu-pháp Đạo Vàng,

Trong thân sẵn có, bảo toàn chơn linh.

        Dù tài phép yêu tinh có giỏi,

        Ḷng Đức Tin cứng cỏi cố ǵn,

                Đạo là Chơn-Lư cao-minh,

Đạo không Sắc Tướng hữu-h́nh ngoài thân.

        Đời mạt-kiếp dương-trần hỗn loạn,

        Chúng mưu mô đủ hạng lắm con,

                Tạo h́nh, dựng cốt, mê hồn,

Vẽ tranh Tiên Phật để con lạc lầm.

        Khá biết chỗ Đạo Tâm quan-trọng,

        Pháp Vô-Vi mở rộng Thần Quang,

                Chiếu soi Nhật Nguyệt hành-tàng,

Đắc thông ngũ-tạng bảo-toàn tánh linh.

        Chuyển nội thân, Tâm ḿnh định trí,

        Ngồi quán-thông Pháp-Lư Chơn Không,

                Hoặc là đi, đứng, nằm ḷng,

Cũng luôn chuyển pháp mới thông nhiệm-mầu.

        Ngoài Sắc Tướng có đâu là Đạo,

        Con cần nên kiểm-thảo cho tường,

                Kẻo lầm Ma Đạo phô-trương,

Mượn KINH, bày LƯ, gạt lường nhân-sinh,

        Chúng quỉ kế, giả h́nh Tiên Phật,

        Xưng vị ngôi làm trật Đạo nhân,

                Bùa linh, thuốc lú mê hồn,

Để cho chúng khiến các con theo Tà.

        Nếu chẳng nghe những lời thêu dệt,

        Chúng đủ tài làm chết chẳng chơi,

                Không Tu tin-tưởng Phật Trời,

Để hành-thiện Đức khó thời vượt qua.

        Màn lừa lọc Sư Tà, Ngoại đạo,

        Ra tranh tài Tam Giáo Phật Tiên,

                Giả h́nh, giả tướng tưởng hiền,

Mà ḷng thâm độc chẳng hiền nghe con!

        Ví như Mẫu chúng c̣n bôi bác,

        Cho Mẫu đây vào hạng đạo tà,

                Con ơi! Ḷng MẸ thiết-tha,

Ai sanh, ai tạo vậy mà vật chi?

        Đủ vật-chất để th́ nuôi-dưỡng,

        Cho ấm thân có được tu hành,

                Sanh tâm ḷng dạ bất lành,

Chê bai Phật-Mẫu, phải đành đọa thân.

        Dù mang kiếp làm Tăng cũng thế,

        Vô lễ c̣n khi dễ, kiêu căng,

                Phật nào dạy thói ngang tàng?

Bất tri Chơn-Lư, đọa mang ngục h́nh.

        Cơ Ân-Xá mặc t́nh thế sự,

        Muốn nói chi ngôn-ngữ chẳng kiêng,

                Sau nầy đừng có trách phiền,

Thần quan tả hửu ghi liền chẳng sai,

        Tâu Thượng-Đế, các Ngài Tam-Giáo,

        Chiếu Luật H́nh xử Đạo kỳ này,

                Long Hoa Đại-Hội hoằng-khai,

Đạo nào Chánh-pháp Như-Lai chơn-truyền.

        Con của MẸ ráng hiền, nhẫn-nhục,

        Rèn đức-ân phủ phục Bệ Rồng,

                Tu là Tu Tánh, Tu Ḷng,

Chớ đừng Tu Tướng mà ḥng đắc chi.

        Cơ Đại-Hội kỳ thi đă tới,

        Lập đức ân thân mới vững c̣n,

                Một ḷng v́ MẸ sắt son,

Ráng lo hành Đạo bảo-toàn kiếp căn.

        Đừng sa ngă cơi trần con nhỉ,

        Để ma vương, lũ quĩ dắt hồn,

                Sa vào trận địa bàng môn,

Háo danh trục lợi chẳng c̣n mạng thân.

        MẸ thương con v́ căn MẸ tạo

        Nên khai truyền Lư Đạo chơn minh

                Đó là cốt-nhục thâm-t́nh

Để lầm mối Đạo, chơn linh mịt mờ.

        Dầu Bá Đạo, TÂM thời duy nhất

        Các con cần rơ Luật hành-tŕ

                Mặc đời thế sự thị phi

Tu hành chớ nệ những ǵ khó khăn.

        MẸ nh́n thấy dương trần nam nữ

        Măi chứa ḷng hung dữ, ngang tàng

                Quên căn MẪU tạo Tiên Ban

Xuống trần dục lợi, nghiệp mang chất chồng.

        Nỡ phụ bạc quên ḷng Từ Mẫu

        Từ ngàn xưa MẸ tạo chơn linh

                Nắn con nên vóc nên h́nh

Linh quang bát bửu trong ḿnh vạn năng.

        Đủ phép báu phi đằng huyền diệu

        Để các con tự liệu xuống trần

                Lập công bồi đức tiền căn

Giúp đời hậu thế, lập thân đạo hiền.

        Đi ngang qua động tiền Giáo chủ

        Tây Bá Hầu chẳng hỏi, bái chào

                Ỷ ḿnh con Mẹ thiên cao

Chê Ngài giả tướng, chẳng vào lễ nghi.

        Tội vô lễ, Ngài th́ oán giận

        Trốn Mẹ hiền xuống tận cơi đời

                Lũ ma hoá phép vậy thời

Nhập Tâm con trẻ, mê đời tạo gây.

        Cho linh tử đắm say mùi tục

        Để thỏa ḷng giận tức Bá-Hầu

                Cũng là phạm luật Thiên cao

Cho nên ở măi trần lao hại đời.

        Chiếu Kỳ Ba, Luật Trời mở Hội

        Lập Đạo mầu cứu rỗi linh căn.

                Thoát nơi nghiệp quả hồng trần

Được về bốn ức nguyên nhân phục chầu.

        Nay đến Hội hoàn-cầu xoay chuyển

        Đại Phong Thần lựa tuyển linh căn

                Chọn con hiền-đức nghĩa nhân

Rơ tri ngũ dục trong thân diệt trừ.

        Mới thoát khỏi cuộc đời mê muội

        Lo tu hành chuộc tội căn xưa

                Long Hoa Tam Giáo lọc lừa

Chuyển Cơ Thánh-Đức Đại-Thừa qui căn.

        Các con khá tinh-thần giác-ngộ

        Luyện tâm-hồn tự độ mê si

                Vâng lời của MẸ TỪ-BI

Giữ Tâm Trung Hiếu Lễ nghi cho tṛn.

        Lập công quả mót ḅn đức hạnh

        Dụng công phu sửa tánh dịu hiền

                Công tŕnh gắng chí cần chuyên

TAM CÔNG trọn vẹn thành TIÊN tại trần

        Đạo chơn lư Quân Thần trọng đại

        Khá phục hồi hoán cải tâm linh

                Ơn Cha nghĩa Mẹ thâm t́nh

Ơn Thầy nghĩa Chúa hy sinh cho tṛn

        Cố thực-hiện bảo-toàn Chơn-Lư

        Biết, không Hành, cũng chỉ hoài công

                Giang-sơn gấm vóc non sông

Phải đâu riêng hưởng, để mong lợi quyền.

        Phật đâu để người hiền mắc đọa

        Kẻ ác hung vướng họa chẳng sai

                Dù cho mưu-kế sắp bày

Cũng không qua khỏi được ngay Luật Trời.

        Nếu không sớm kịp giờ tỉnh ngộ

        Để đến ngày thiên số định kỳ

                Xác trần bỏ lại c̣n chi

Hồn linh ngơ ngẩn, sầu bi đọa đày.

        MẸ nói trước con nay liệu lấy

        Rồi sau này khỏi phải trách phiền

                Cuộc trần lắm nỗi đảo điên

Không nghe lời MẸ, chỉ phiền đọa sa.

        Cơ thưởng phạt Kỳ Ba đă rơ

        Luật Thiên điều chẳng có vị tư

                Dù con lănh sứ-mạng Trời

Mà làm sái luật cũng thời bị răn.

        Hoặc các bực Ni, Tăng học Đạo

        Gây uy-quyền hay tạo tội trần

                Cũng đều bị Luật trị răn

Tùy theo nghiệp tội, xử phân công b́nh.

        Luật Tiến-Hoá vô h́nh đào-thải

        Chớ mê đời ngu dại hững hờ

                Bây giờ chưa thấy làm ngơ

Chừng khi họa tới, khó thời cứu nguy.

        Đời ngu muội biết ǵ c̣n mất

        Sự trăm năm chưa chắc trường tồn

        Biết tri thời-vận mới khôn

Đừng như để chết, chưa chôn chờ giờ.

        MẸ tỏ hết bao lời châu ngọc

        Các con cần tu học nghiệm suy

                Dù bao cay đắng sá chi

Sợ ḷng chẳng trọn những ǵ ân sâu.

        Khắp thế-giới hoàn-cầu vận-chuyển

        Máy Càn Khôn linh-hiển Cơ-quan

                Thất Sơn bảo ngọc lầu vàng

Là Cơ lập Hội Minh Hoàng xử phân.

        Đến ngày đó linh căn tề tựu

        Nghe phán truyền đầy đủ chẳng sai

                Bao nhiêu nhân sĩ nước ngoài

Thảy đều chầu chực trước Ngai Bệ Rồng.

        Có Tam Giáo Cộng Đồng phân xử

        Công quả tṛn được dự KIM GIAI

                Bằng gây tội lỗi đọa đày

Vào nơi ngục thất, khổ thay xác hồn.

        Con ơi! Sự mất c̣n, thành bại

        Cũng do ḷng khôn dại mà ra

                Căn Tiên đừng để làm Ma

Uổng công MẸ tạo sanh ra Chơn thần.

        Máy Âm Dương xoay vần chuyển hóa

        Lừa lọc căn nghiệp quả tinh vi

                Ai thương bằng MẸ DIÊU-TR̀

Lo con mọi sự, kể ǵ khổ lao.

        Từ Tạo-Hóa  thiên cao Trời Đất

        Sanh muôn loài vạn-vật hữu h́nh

                Cơ nay PHẬT MẪU truyền kinh

Cho con cơi thế giữ ǵn Đạo Nhân.

        Trao Bát Bửu kinh luân tám báu

        Túi vạn năng chơn đạo linh hồn

                Cho con giữ lấy bảo tồn

Từ đời Thượng Cổ vuông tṛn đức ân.

        Nay đến lượt xoay dần mạt kiếp

        Đời Hạ-Ngươn tạo nghiệp dẫy đầy

                Là kỳ tiến-hóa đổi thay

Lập đời Thánh-Đức Thượng Ngươn thanh-b́nh.

        Nên lắm cuộc chiến-chinh khói lửa

        Để sảy sàng, gội rửa, tẩy trần

                Tam Kỳ mở Hội Long Vân

Chọn con TRUNG, HIẾU, NGHĨA, NHÂN phục hồi.

        Sự báo ứng Cơ Trời đă lộ

        Các con cần giác-ngộ rơ thông

                Để khi lập Hội Cộng Đồng

Tội t́nh gây tạo, khó mong sống c̣n.

        Dầu sống thác cho tṛn nhân nghĩa

        Chớ đem ḷng mai mỉa phụ vong

                T́nh thương PHẬT MẪU đại đồng

Hoá sanh vạn ức trần hồng linh căn.

        Chuyển khắp cả hồng-trần thế-giới

        Ngày định-kỳ sắp tới con ơi

                Ráng tu cho kịp ngày giờ

Rèn ḷng sửa tánh, nhớ lời MẪU khuyên.

        Đừng ngu dại mê tiền ma quỉ

        Rồi sau này loạn trí điên cuồng

                Quỉ Ma nào biết xót thương

Mưu mô đủ kế, gạt lường chúng sanh.

        Nơi Sơn Thất sẵn dành châu ngọc

        Chờ các con tu học sửa ḷng

                Thanh bần đừng tủi, gắng công

Ngày sau trọn đạo, phỉ ḷng hưởng thân.

        Nếu chẳng nghĩ xét phân cùng tột

        Làm tai sai cho bọn quỉ ma

                Tạo gây ác nghiệp gian tà

Uổng cho một kiếp sanh ra làm người.

        Ḷng dạ thú đổi dời tâm tánh

        Bất tin, khi Phật Thánh Thần Tiên

                Tội mang kiếp đọa Huỳnh-Tuyền

Muôn đời giam hăm, xích xiềng trói thân.

        Con của MẸ tiền căn giác-ngộ

        Th́ phải cần hiểu rơ đọa siêu

                Đừng nên loạn trí làm liều

Đời này ma quỉ rất nhiều lắm con.

        Chúng ẩn hiện tâm hồn giục măi

        Xúi làm điều khờ dại ngu si

                Chẳng cần tội lỗi vậy th́

Con không định tánh khó tŕ NGŨ MA

        Nó nhập phá làm xa căn kiếp

        Để linh hồn mang nghiệp muôn đời

                Khó về gặp MẸ con ơi

Muôn đời sa đọa, khó thời tỉnh tâm

        Kỳ Mạt Kiếp, MẪU tầm linh tử

        Trao Cẩm Nang con giữ phụng-hành

                Đừng v́ quyền lợi đấu tranh

Để làm mất tánh hạnh lành cao thâm.

        Giữ đức-độ đạo tâm vững chắc

        Chớ để cho chúng dắt theo đời

                Lạc lầm khổ lắm con ơi

Chịu nhiều quả báo, Luật Trời hành thân.

        Lập ư-chí tinh-thần dũng mănh

        Đạo không phân chấp cảnh ngoại biên

                Tùy thân hành sự trần miền

Nơi nào cũng có Phật Tiên hộ-tŕ.

        Ơn Thầy Tổ con ghi tấc dạ

        Sự mặn chay tùy quả kiếp căn

                Cần hành chơn đạo tinh-thần

Mới là báu quư muôn phần ngày sau.

        Phá chấp NGĂ, muôn màu sắc tướng

        Chọn tấm ḷng định hướng chơn thanh

                Hành trong tư-tưởng thiện-lành

Cạo đầu, để tóc chẳng thành sự chi.

        Khá thấu-triệt VÔ-VI nguồn cội

        Phá chấp KHÔNG, chấp CÓ nơi ḷng

                Một bầu VÔ-CỰC HƯ-KHÔNG

Âm Dương phối-hợp thần-thông diệu-huyền.

        Đắc bảo-pháp chơn-truyền Phật Mẫu

        Chiếu linh quang soi thấu kiếp căn

                Đoạn trừ nghiệp-chướng hồng-trần

Siêu Phàm nhập Thánh, phi thăng chơn hồn.

        Các con khá bảo tồn căn vị

        Màn kỳ thi Đạo Lư khảo nhồi

                Phật Tiên đâu rảnh con ơi

C̣n lo độ thế khắp nơi khổ sầu.

        Con nào rơ nhiệm-mầu tiến-hóa

        Cần chung lo Đạo Cả Mẫu hiền

                Đấp xây, phổ-hóa, khai-truyền

Nên công quả vị, MẸ hiền thưởng ban.

        Dầu thử-thách gian nan chớ nệ

        Giữ một ḷng chớ để lạt phai

                Đạo mầu phải gặp đắng cay

Mới là biết được ḷng ai trung thành.

        Cố lập chí thực-hành Tâm Đạo

        Th́ rơ thông TAM GIÁO diệu-huyền

                Đừng nên mượn Đạo Phật Tiên

Để lo danh lợi tư riêng cho ḿnh.

        Kỳ Mạt Kiếp, Thiên-Đ́nh ân-xá

        Là nhiệm kỳ đạo quả sắc ban

                Chuyển Cơ phổ-độ trần-hoàn

Cũng là Định Luật sảy sàng Hạ-Ngươn.

        Đời với Đạo MẸ c̣n xoay chuyển

        Nên con cần thể-hiện Đạo Nhân

                Cho t́nh Con MẸ vuông tṛn

Lập Cơ Thánh-Đức bảo toàn mạng căn.

        Ngày Đại Hội LONG VÂN có mặt

        Mới nhơn hiền sự thật căn Tiên

                Ham chi vật chất bạc tiền

Của đời ma quỉ đảo điên tinh-thần.

        Mất đức-hạnh tiền căn ngọc quí

        Chạy theo đời ma quỉ loạn cuồng

                Ở ăn bất kể kỷ-cương

Gian tà xảo quyệt, lâm đường nạn tai.

        Mang một kiếp trần ai đâu dễ

        Luật Thiên-Đ́nh đâu để lăng loàn

                Trị phường hung bạo dọc ngang

Trước sau cũng rơ lớp màn nầy đây.

        Dù ẩn ư tâm đầy thâm độc

        Bị lợi quyền đâm thọc hại nhau

                Có trên Bắc Đẩu Nam Tào

Xét soi thấu-triệt trước sau ḷng người.

        Sẽ tùy nghiệp, Luật Trời báo ứng

        Kiến Nghiệt Đài xây dựng trần gian

                Rơ thông mọi sự hành tàng

Trong Tâm tội phước hai đàng phân minh.

        Con sẽ thấy hữu h́nh trước mắt

        Mới hản-tường Tiên Phật diệu-huyền

                Khó mong thoát khỏi Luật Thiên

Con cần tin-tưởng lời truyền MẸ ban.

        Rèn Trí Huệ, Đạo Vàng tiến bước

        Đừng để Đời đến nước tới trôn

                Co gị, hụt cẳng mất hồn

Xác thân theo biển sóng dồn ngoài khơi.

        Khó cứu mạng cuộc đời căn kiếp

        V́ tạo gây tội nghiệp dẫy đầy

                MẸ nào có bỏ gái trai

Tại con cải Luật, làm sai Chánh-Truyền.

        Cuộc biến-thiên trần miền náo-động

        Máy Huyền-Vi mở rộng Năm Châu

                Minh Vương ngự chốn Nam Lầu

Xử người bội nghĩa gieo sầu tóc tang.

        Cơ tuyển lựa hành-tàng nam nữ

        Rơ Thiên Điều, phận sự gắng lo

                Qua sông nhờ có thuyền đ̣

Linh hồn nhờ Đạo, thoát bờ sông Mê.

        Chớ vội chấp, khinh chê, ngang bướng

        Phải xét suy tội phước trong ḷng

                Đạo Mầu trí-huệ mở thông

Mới là hiểu được trong ḷng Phật Ma .

        C̣n Mê, khó tầm ra Chơn Lư

        Phật nơi Tâm ngự trị chẳng xa

                Quán thông thấu-triệt Chánh Tà

Sáu Căn mê muội gây ra nghiệp trần.

        Làm điên đảo tinh-thần lư-trí

        Đâu rỏ tường chơn lư đọa siêu

                Hoặc là hiểu thấu rất nhiều

Vẫn c̣n bị nghiệp đủ điều vây quanh.

        Khiến giục măi lợi danh mộng-tưởng

        Cùng sắc màu mơ ước luôn luôn

                Con ơi! Các sự t́nh trường

Đều là mộng-ảo vô thường khổ đau.

        Nó khiến sai đi vào tội lỗi

        Cho linh hồn quên cội, quên nguồn

                Khó về gặp MẸ Ṭa Chương

Ngàn năm sa đọa vào đường si mê.

        Nay có MẸ  Đạo Trời khai mở

        Cũng là kỳ xá tội tử linh

                Các con mau kíp đăng-tŕnh

Kịp màn Đại Hội, Thiên Đ́nh thưởng ban.

        Một kỳ chót Mẫu Hoàng chấn-chỉnh

        Con bất tuân mạng lịnh chớ phiền

                Đến ngày Tam Giáo qui nguyên

Cộng Đồng phân xử, con hiền chớ than.

        Bao nhiêu sự lời vàng tiếng ngọc

        Là t́nh thương bảo bọc linh-hồn

                Hai đường siêu-đọa dại khôn

Con cần chọn lựa bảo tồn hậu lai.

        Khá suy-nghiệm đường ngay nẻo chánh

        Kẻo mê lầm giả hạnh quỉ vương

                Mượn màu sắc tướng phô trương

Mà ḷng dạ chúng khôn lường hiểm sâu.

        Dụng đủ kế ngơ hầu tranh Đạo

        Của Phật Tiên khai Đạo Vô-Vi

                Chẳng ḷng thiện niệm từ bi

Giả tâm đạo-đức thực thi bạo tàn.

        Nh́n đất nước giang san con đó

        Để thức thời giác-ngộ công phu

                Ham mê danh lợi vơng dù

Rồi thân phải chịu ngục tù đọa mang.

        Màn tuyển lựa sảy sàng đâu dễ

        Phật Tiên c̣n phổ-tế đâu yên

                Huống chi linh tử trần miền

Mà đ̣i an phận bạc tiền hưởng thân.

        Khá thực hiện TỨ ÂN trọng đại

        Để sau này trở lại ngôi xưa

                Chớ tham danh vọng mắc lừa

Của loài ma quỉ lắm thừa kế mưu.

        Th́n, Tị, Ngọ, tới Mùi con rơ

        Sự mất c̣n sáng tỏ Phật Tiên

                Kim ngôn lịnh MẸ chỉ truyền

Khai thông TAM GIÁO cơ truyền cho con.

        Rơ công tội, mót ḅn công-đức

        Ráng thi-hành Đại-Lực Phật Tiên

                Dù cho lắm sự năo-phiền

Quỉ ma gây rối, Đạo hiền chẳng lơi.

        Sẽ có MẸ, PHẬT TRỜI tiếp độ

        Gương hi sinh Phật Tổ Đại Hùng

                Ma vương tài phép hành hung

Cũng không thắng đức Đại Hùng thanh cao.

        Ráng thức tỉnh dồi trau Tâm Tánh

        Th́ nghiệp trần mới rảnh con ơi

                Gian lao khổ cực khảo nhồi

Mà không nản chí mới người con Tiên.

        Dẹp phàm tánh, tư riêng bản ngă

        Giữ tâm hồn cao cả mới ngoan

                Đời nầy lắm sự dọc ngang

Là đời ma quỉ khắp tràn hại nhân.

        Các con ráng tinh-thần định-tỉnh

        Sớm tảo trừ ma bịnh mê si

                Chạy theo thế-tục ích ǵ

Càng thêm gây tội, khổ nguy linh-hồn.

        Đời vay trả, chẳng tồn tánh mạng

        Thường xảy ra tai nạn kinh hoàng

                Cũng v́ quyền lợi giàu sang

Mà khi dễ Đạo, họa mang bên ḿnh.

        Sự quả nghiệp hồn linh tùy kiếp

        Của mỗi căn duyên nghiệp khác nhau

                Chưa thông suốt lư Thiên-Tào

Th́ đừng vội chấp lẫn nhau mỗi phần.

        Con nào cũng nghiệp trần tội lỗi

        Từ lâu đời sao khỏi trái ngang

                Đến nay cộng nghiệp một màn

Đặng mà trả quả trần hoàn cho xong.

        Cho nên mới vợ chồng thay đổi

        Hoặc cha con chửi bới gia-đ́nh

                Hoặc v́ danh lợi mưu sinh

Anh em bạn hữu mất t́nh nghĩa nhân.

        Chẳng c̣n biết tiền căn ruột thịt

        Cùng một MẸ, lănh lịnh Cửu-Trùng

                Xuống trần mê muội bất thông

Ngũ Ma nhập thể nên ḷng đổi thay.

        Gây chia rẽ, ỷ tài tranh chấp

        Tạo hận thù khỏa lấp t́nh thương

                Đó là bị nghiệp Ma Vương

Nhiều đời, nhiều kiếp tạo đường trần duyên.

        Nay MẪU chuyển căn nguyên hội hiệp

        Ban Đạo Lành giải-nghiệp oan-khiên

                Các con nhớ lại căn tiền

Cùng nhau trở lại mối giềng căn xưa.

        Đừng để căn mắc lừa ma quỉ

        Nhập Tâm mê, chẳng nghĩ cội nguồn

                Con nào cải lịnh, bất tuân

Th́ sau đừng trách Cửu-Trùng xử phân.

        MẸ phân cạn tiền căn cội rễ

        Cẩm nang thơ lưu để sau này

                Mong ngày Đại-Hội Rồng Mây

Các con đầy đủ về ngay phục chầu.

        Thoát nghiệp-chướng mưu sâu đày đọa

        Lánh xa ĺa tội quả trần duyên

                Thưởng công đạo quả trần miền

Công Đồng Tam Giáo ban truyền đức ân.

        Có Phật Vuơng cầm cân Công-Lư

        Đại Phong-Thần sắc chỉ thứ ban

                Lập Cơ Thánh-Đức Minh-Hoàng

Giang sơn thạnh-trị, Đạo Vàng chấn-hưng.

        MẸ mong đợi con đừng bê trễ

        Luật sảy sàng chẳng dễ đâu con

                Ngày qua tháng lụn mỏi ṃn

Năm dài cũng tới Thất Sơn Hội Trời.

        Con nào biết nhớ lời MẪU dặn

        Th́ sau này mới đặng bảo-toàn

                Con nào nghịch mạng dọc ngang

MẪU đưa Luật trị, ngỡ ngàng t́nh thâm.

        Tạm dứt điển Đạo Tâm Chơn Lư

        Mẹ chúc con xét kỹ sửa ḿnh

                Ơn dày Tạo Hóa Chơn Linh

Một kỳ trọng đại 1uật h́nh chuyển xây

        Đạo TRUNG HIẾU thảo ngay ghi nhớ

        Làm cho tṛn phận tớ Thầy ban

                Đến cơn bát loạn lọc lừa

Con nhờ ĐẠO ĐỨC TAM THỪA thoát nguy

        CẨM NANG THƠ DIÊU TR̀ KIM MẪU

        Ứng Linh Tâm lưu dấu CƠ HUYỀN

                Mẹ hồi Thượng Cảnh Cung Tiên

Chúc con Nam Nữ Đạo Hiền đắc thông.

 

                               HẾT