PHẢI CHỊU KHÓ MỚI ĐỘ ĐƯỢC NGƯỜI

Trích trong "Thất Chơn Nhơn Quả"

      Sau khi ông Vương Hiếu Liêm được nhị vị Tổ Sư Hớn Chung Ly và Lữ Đồng Tân (trong Bát Tiên) truyền Đạo tu hành, ông tu đặng 12 năm th́ thành Đạo, xuất đặng chơn thần, thần thông biến hóa, lấy đạo danh là Trùng-Dương. Đêm nọ ông ở tại thơ pḥng, đương công phu, một niệm chẳng sanh, vạn duyên đều tuyệt, vẳng nghe trên hư không kêu rằng: Vương-Trùng-Dương mau lên đây tiếp triệu! Chơn thần Trùng-Dương lật đật bước lên hư không, thấy Thái-Bạch Kim-Tinh đứng trên mây nói: Ngọc-Chỉ đến! Trùng-Dương lại gần nghe đọc triệu rằng:

      ”Ta niệm người Trùng-Dương có công khổ tu 12 năm không sai thất ḷng, lo độ người tu chơn. Nay đạo quả đủ đầy phong làm Khai-Hóa Chơn-Nhơn, mau qua tỉnh Sơn-Đông mở đạo, như sớm độ đặng Thất-Chơn thành công sau gia tăng thêm nữa, ắt phải vưng lời.”

      Thái-Bạch đọc triệu vừa dứt, Trùng-Dương qú lạy tạ ơn, rồi Thái-Bạch biểu rằng: Chơn-Nhơn mau qua Sơn-Đông, đừng sợ khó nhọc mà phụ ḷng Thượng-Đế, để ngày sau lên hội Bàn Đào đặng gặp. Kim-Tinh nói dứt, đằng vân trở về Thiên-Cung, c̣n Trùng-Dương cũng trở về tịnh pḥng công phu.

.........

      Lại nói về Trùng-Dương bữa đó ở trong tịnh pḥng độn thổ ra khỏi Đại-Ngụy-Thôn đi Sơn-Đông hết mấy ngàn dặm mới tới, không thấy bảy vị thất chơn, chỉ thấy có hai hạng người: một v́ danh, hai v́ lợi mà thôi, chớ không có ai mộ Đạo!

      Trùng-Dương thấy vậy chắc không có người độ đặng bèn trở về Xiểm-Tây, đi đến núi Chung-Nam, thấy một núi đất dài hơn trăm dặm vắng vẻ thanh tịnh, trong ḷng tưởng rằng: Thôi ở lại đây vô trong núi này t́m chỗ hang sâu mà tịnh dưỡng, đợi chừng nào trong thế gian có người tu, sẽ ra đi độ. Liền niệm chú “Tá-Thổ-Độn” ước chừng một khắc thấu tột hang sâu, gặp cái hang động lớn ông vô ẩn ḿnh phục khí điều dưỡng mà tu tánh mạng.

      Có bài kệ rằng:   

                  Rộng lớn kiền khôn có dị nhơn,

                  Một danh một lợi tính thua hơn,

                  Thất-Chơn chưa biết về đâu độ?

                  Vào đất ẩn ḿnh đợi Thất-Chơn.

      Khi đó Trùng-Dương độn trong núi ẩn ḿnh chẳng biết tháng ngày. Cách hơn nửa năm vẳng nghe một tiếng vang cũng như lở trời sụp đất, thấu đến trong hang, nứt ra một đường hào quang chiếu xuống. Trùng-Dương biết có thầy đến, trong ḷng kinh sợ, lật đật nhảy ra, liền thấy thiệt Chung, Lữ, hai ông ngồi trên, Trùng-Dương đến trước qú lạy chẳng dám ngó lên.

      Lữ-Tổ cười trách rằng: Người ta tu hành lên Thiên-Đường, c̣n ngươi tu hành vào địa ngục. Coi công của ngươi khác hơn người ta, trên trái ḷng Trời, dưới bỏ ư Thầy, nào có phải Tiên bao giờ?

      Trùng-Dương nghe thầy quở cúi đầu xin tội rằng: Chẳng phải đệ tử dám trái mạng Trời, nghịch ư Thầy, vâng lịnh Thầy qua Sơn-Đông độ Thất-Chơn, mà kiếm cùng cũng không gặp, duy có hai hạng người lo việc danh lợi mà thôi. Nên đệ tử tạm vào đây ẩn ḿnh đợi chừng nào có người tu hành sẽ ra đi độ.

      Lữ-Tổ nói: Người tu xứ nào không có, tại ngươi chẳng chịu khó nhọc nên độ không đặng.

      Thí như ngươi hồi ban đầu nào có ḷng học Đạo, ta cùng Tổ Sư mấy lần đi đến điều độ mới đặng. Nếu không th́ ngươi trọn đời chỉ một chức Hiếu-Liêm mà thôi, nào có thành bực Đại-La Kim-Tiên?

      Nay ngươi ham thong thả chẳng chịu tinh tấn độ người, lại nói trong thiên hạ không có người tu, thiệt là sai lầm. Ngươi lấy cái ḷng như hồi ta đi độ ngươi, mưa gió không nài cũng đến, nằm sương ngủ cỏ nào than, đặng mà ra độ người, th́ trong thiên hạ chỗ nào mà độ không đặng?

      Khi xưa ta có ba lần giả say ở núi Nhạc-Dương người chẳng biết, rồi ta kinh thân bay qua Động-Đ́nh-Hồ, trong ư cũng gọi là đời không người độ, rồi trở về bên Bắc, qua tới Liêu-Dương thấy Kim-Quốc Thừa-Tướng bỏ chức về núi tu thành, thấu đặng huyền cơ, hiệu là Hải-Thiềm, rồi bắt chước ta đi Nam du độ đặng Trương-Tử-Lương. Trương-Tử-Lương độ Thạch-Hạnh-Lâm. Thạch-Hạnh-Lâm độ Tịch-Đạo-Quang. Tịch-Đạo-Quang độ Trần-Chí-Hư. Trần-Chí-Hư độ Bạch-Tử-Thanh. Bạch-Tử-Thanh độ Lưu-Vĩnh-Niên và Bành-Hạt-Linh.

      Bảy người ấy sau đặng chứng quả, đó là “Nam-Thất-Chơn”. Khi đó ta cũng tưởng không người độ đặng, ai dè y độ đặng mấy người. Trong thiên hạ bốn biển rộng lớn, diệu lư khôn cùng người chí chơn chẳng ít, lẽ nào không người ra tu?

      Nay có “Bắc-Thất-Chơn” là Khưu, Lưu, Đàm, Mă, Xích, Vương, Tôn, bảy người trước có căn, nên mấy lần dặn ḍ biểu ngươi, ngươi chẳng chịu đi. Sức ngươi chẳng bằng Lưu-Hải Thiềm sao? V́ ngươi sợ khó nên chẳng bằng người ta đó thôi!

      Lữ-Tổ nói rồi Trùng-Dương mở thông huệ tánh, giựt ḿnh sợ sai hồng-thệ, mồ hôi ướt ḿnh, cúi đầu xin tội. Chung-Tổ thấy vậy kêu Trùng-Dương lại một bên dạy rằng: Chẳng phải thầy trách ngươi, nhơn v́ hội Bàn-Đào gần đến, kiếp nạn lâm đầu, rán điều độ trong thiên hạ, người tu hành Chơn-Tiên, đều đặng phó hội Bàn-Đào, thế Thiên hành hóa, đại Phật Tiên ngôn trọn ổ thâu duyên, đặng về nơi thanh tịnh. (V́ đào tiên sanh tại núi Côn-Lôn, 1000 năm mới nở bông, 1000 năm kết trái, 1000 năm mới chín. Cộng là 3000 năm mới hội một kỳ.)

      Bởi 96 ức Phật tử xuống trần đă lâu mà về chưa hết. Thượng Ngươn độ 2 ức, Trung-Ngươn độ 2 ức. Cộng là 4 ức. Nay c̣n lại 92 ức mê trần! V́ hội gần đến, đào chín rồi, Phật-Mẫu trông con về ăn cho đủ. Nếu đến kỳ hội mà về không hết th́ Phật-Mẫu rất buồn! Nên ḿnh phải rán lo điều độ đặng đến kỳ hội thâu duyên, Phật-Mẫu thưởng đào, ăn một trái sống đặng ngàn năm.

      V́ Tây-Vương-Mẫu chẳng ḷng hưởng một ḿnh, muốn cùng các chơn linh đồng hưởng, nên thiết lập hội tên là “Huỳnh Tiên đại-hội”. Mỗi lần hội phải có thêm Thần Tiên mới th́ trên hội mới vui, bằng chỉ có mấy vị Tiên cũ chắc là trong thiên hạ không có người tu hành, th́ bà Vương-Mẫu ắt buồn.

      Thuở thượng-cổ mỗi kỳ hội, người tu thành Tiên về dư ngàn. Qua đời trung-cổ mỗi kỳ hội người Tiên mới hơn mấy trăm. Đến đời hạ-ngươn chắc có ít. Nên thầy ngươi dặn ḍ phải sớm độ Thất-Chơn đặng lập hội kỳ, ấy là giúp thêm oai nghi, vậy phải vui mừng. V́ bàn đào gần chín, nếu để trể ngày giờ qua hết một viên hội, phải đợi 3000 năm nữa mới đặng phó hội, há chẳng tiếc sao?

      Chung-Tổ giảng nói thấu lẽ, Trùng-Dương nghe đặng qú thưa rằng: Nay đệ tử nghe lời Tổ dạy thiệt như chiêm bao mới tỉnh, tôi nguyện đến Sơn-Đông khai hóa. Xin cầu Tổ-Sư chỉ dạy cách điều độ trước sau.

      Chung-Tổ nói rằng: Ngươi đến chỗ đất Tịnh. Người hiền nhiều, mà hỗn tục theo đời, hiện thân giảng Đạo qui củ tinh nghiêm, hoặc tài lợi phân minh trước sau như một th́ có người đến t́m ngươi. Việc trong đó mở dạy chắc đại công khá thành, hễ đi gặp Hải th́ ở, gặp Mă th́ hưng, gặp Khưu th́ dứt. Chung Tổ nói rồi quạt một cái lên mây đi mất.

      Trùng-Dương qú lạy Thầy, rồi trở qua Sơn-Đông. Một bửa ông đi đến huyện Ninh-Hải, tại tỉnh Sơn-Đông, phủ Đăng-Châu ông nhớ lời Chung-Tổ dặn rằng gặp Hải th́ ở, hay là tại đây chăng? Thôi, ở đây giả người đi xin, như khi trước hai ông độ ḿnh, nay ḿnh dụng cùng phương tiện độ người...