".. C̣n những ai vẫn nhắm mắt phản bác mà không cần xem xét ǵ cả chỉ bởi nó mâu thuẫn với một tín điều nào đó đă được thiết lập từ một thuở nào đó, mà họ đă ôm lấy với một căn bản tri thức nào đó, th́ thực ra họ đă  hành xử chẳng khác ǵ Tự Đức và đám triều thần xưa kia nhất mực cho là vô lư những hiện tượng "đèn xuôi mà cháy", "xe không ngựa mà chạy", chỉ c̣n khác ở chỗ họ đang sống ngay trong ḷng thế giới ngày nay, thế giới của tri thức và tự do..." <Tinh Tiến>

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ T̀M THẤY ĐƯỢC ĐẠO, TRỜI VÀ THƯỢNG ĐẾ ?

NHÂN TỬ NGUYỄN VĂN THỌ

Xưa nay chúng ta đều cho rằng các đạo giáo thế giới đều giống nhau và đều giúp ta t́m Đạo, t́m Trời. Nhưng ít người hiểu rằng t́m được Đạo, được Trời trong ḷng ḿnh là một điều thiên nan, vạn nan.

Thánh kinh Công Giáo viết: "kẻ gọi th́ nhiều, kẻ chọn th́ ít (Mat.20, 16). Thành ngữ Việt Nam viết: vào Đạo như lông trâu, đắc Đạo như sừng thỏ.

Vả lại mỗi người theo đạo một cách, giữ đạo một cách, không ai giống ai.  Tôi măi tới 36 tuổi mới giác ngộ được rằng Trời không ở đâu xa mà đă ở sẵn trong ḷng ḿnh.

Nhân đọc Trung Dung tôi thấy câu: suất tính chi vị đạo. Theo TínhĐạo. Tôi không hiểu, v́ khi ấy tôi theo Công Giáo, mà Công Giáo dạy tôi phải kiềm chế tính ḿnh. Tôi vỡ lẽ ra rằng: Tính mà Khổng giáo dạy tôi phải theo là Thiên địa chi Tính hay Tính Trời, chứ không phải khí chất chi Tính hay Tính phàm hèn nơi con người. Như vậy tôi thấy rằng trong tôi có 2 tính: Tính Trời và tính người.

Tính Trời hay Thiên Tính thời luôn viên măn, toàn thiện, Trời ban cho mọi người, để làm khuôn phép, mẫu mực.

C̣n tính người thời luôn là bất toàn, cần luôn phải đẽo gọt theo đúng khuôn Trời.

Như vậy con người nào cũng có 3 phần:

1) Phần Thần hay phần Thiên: vĩnh cửu, bất biến và bất tử.

2) Phần Tâm Hồn hay phần Nhân: luôn biến ảo và ở trong ṿng sinh tử.

3) Phần Xác hay phần địa:  chết sẽ hư nát đi.

Trời đă ở sẵn trong ta, nên ta phải đi vào nội tâm để mà t́m Đạo t́m Trời.  Như vậy Trời hay Đạo không bao giờ ĺa xa ta dù là một phút giây "Đạo bất khả tu du li dă". 

Tôi liền nhận ra rằng xưa nay tôi đă bỏ mất cả một khung trời vĩ đại trong tâm hồn tôi, mà tôi không hề hay biết, và tôi đă sống một cuộc đời hết sức phù phiếm. Hơn nữa nếu Trời đă ở sẵn trong tôi, th́ tôi cần sửa sang mọi chết mác, dở dang trong tâm hồn, để mong sống kết hợp với Trời, ngay từ khi c̣n ở trần gian này, nhờ đó tôi trở thành con người mới.  Tôi liền hạ quyết tâm học triết học, và nhất quyết chứng minh rằng các triết thuyết thiên hạ đều cho rằng con người có 3 phần: Thần, Hồn và Xác.

Dần dà  tôi nhận ra thêm rằng Lương Tâm đích thực là Thiên Tâm, v́ chỉ có nó mới vĩnh cửu và bất biến. Hơn nữa, cái phàm tâm hay tâm hồn cần chết đi, để nhường bước cho Thiên Tâm hiển lộ ra. Thế là Tâm tử, thần hoạt, hay Nhân Dục tận, tắc Thiên Lư hiện. Không cần theo một đạo giáo bên ngoài nào khác v́ Đạo phát xuất từ Chân Tâm, chứ làm ǵ có đường lối khác. Tuy nhiên, nó cũng tương tự như các đạo kể trên đây, cho thấy rằng nói Vạn Giáo Nhất Lư là đúng vậy.

Tôi tin rằng ḿnh phải tự cứu ḿnh, không ai khác có thể tế độ ḿnh được. Tôi coi các vị giáo chủ xưa nay là những người Anh khả kính của tôi, là những tấm gương sáng cho tôi bắt chước mà thôi, chứ không có quyền ǵ quyết định về tôi.

...Đạo gia Á châu dạy ta đừng nên cho những khái niệm đó là thực tại. Tuy ngón tay cần để chỉ trăng, nhưng ngón tay không phải là trăng. Lờ để bắt cá, bẫy để săn thỏ, nhưng khi đă bắt được cá, được thỏ rồi th́ phải quên lờ, quên bẫy đi.

Á châu dạy ta đi t́m Chân Lư rốt ráo siêu xuất trên lư trí, trên ngũ quan, như Upanishads đă nói: "cái ǵ vô thanh, vô h́nh, hằng cửu, vô xú, vô vị, vô thủy, vô chung, cao hơn mọi sự, bền vững nhất, ai mà t́m thấy nó sẽ trở nên bất tử."

Tại sao chỉ là một con người mà sao lại lắm loại chân lư như vậy ? Theo tôi v́ Âu châu đă có cái nh́n sai lạc về con người. Không thể nói được rằng con người chỉ có xác, có hồn mà phải nói con người có đủ Tam Tài: Thiên - Địa - Nhân trong ḿnh, nghĩa là có: Thần - Khí - Tinh. Thiên hay Thần ở trong cùng, giữa là Nhân hay Khí, ngoài cùng là Tinh hay vật.

- V́ có Thần nên con người mới có Tuệ giác, có trí Bát Nhă (intuition), mới có được sự hiểu biết cao siêu, mới có thể trở thành thần thánh (intuitive knowledge).

- V́ có Hồn nên con người mới thích dùng trí khôn, trí lực (intellect) mà đi t́m về khoa học, triết học (rational knowledge).

- V́ có Xác nên con người mới dùng ngũ quan (sensory perception) mà t́m hiểu.

Tuy nhiên, rất ít người có được tuệ giác, được trí Bát Nhă, nên đành nhắm mắt tin theo người đi trước.

Thần là Đại Ngă trong ta, Hồn là Tiểu ngă trong ta. Tiểu ngă phải nhường bước cho Đại ngă, cho Thần như Đạo Lăo đă nói: "Tâm tử Thần hoạt". Cho nên Hồn mới là cái mà ta cần phải lưu tâm uốn nắn giũa mài. Chúa Jesus nhiều lần cũng dạy phải diệt trừ Tiểu Ngă (Mat, 10, 39, Mc8, 34-35, Luc 17,33, 14, 36, jn12, 25).  [Bao nhiêu câu Kinh Thánh này dạy diệt trừ tiểu ngă, mà chữ tiểu ngă hay hồn, Kinh thánh Vulgate viết đúng là Anima hay Hồn, nhưng các bản dịch xưa nay đều dịch Âme hay Anima ở các đoạn này là sự sống. Thành thử câu văn trở nên vô nghĩa.]

Thế là con người thay v́ có ba phần đă bị Giáo Hội Công Giáo (công đồng Latran IV (1215) Vatican I (1869-1870) và Descartes) rút xuống c̣n có 2 phần. Do đó mà những nhận định về con người trở nên sai lệch ! Cũng nên biết rằng giáo hội La Mă không phân biệt Tiểu Ngă và Đại Ngă. Và hiểu tu luyện là hành xác, phạt xác chứ không đụng chạm ǵ đến cái hồn tiểu ngă đầy thất t́nh, lục dục...

.... Sự chuyển hóa tâm linh lớn lao sẽ xảy ra cho nhân loại trong tương lai. Nhân loại sẽ vươn vượt lên để t́m cho ra Bản Thể Thần Linh, t́m cho ra Thiên Tính, Phật tính của con người.

Chủ trương đó là: chúng ta hoàn toàn tự do về phương diện tâm linh. Chúng ta tự tạo số mệnh cho chúng ta, tự lèo lái sự tiến bộ tâm linh của chúng ta. Chúng ta sẽ giác ngộ, sẽ thấy ḿnh có Bản Thể thần linh, sẽ có một tầm nh́n, lối nghĩ cao siêu hơn, khoáng đạt hơn, sẽ dám nh́n lấy, suy nghĩ lấy. Con người sẽ đi sâu vào chiều kích tâm linh và sẽ t́m thấy rằng trong ḿnh có Siêu Thức, có Đại Ngă, Đại Hồn (oversoul) của vũ trụ. Nhiều người sẽ có được Tuệ giác (intuition) có được Đại Trí (transcendental reason). Nhiều người sẽ trở nên Siêu Phàm (transcendentalists). Con người phàm phu, ô trọc, đầy hờn giận, nghen tuông, khô khan, máy móc xu thời sẽ được thay thế dần bằng những người thanh lịch, siêu phàm, sảng khoái, thơ mộng và hồn nhiên.

Nhân loại sẽ nh́n nhận ra rằng các đạo giáo công truyền bên ngoài chỉ là những h́nh thức, lễ nghi không cần thiết, chỉ là mầm sầu bi, thống khổ, gây chia rẽ giữa người với người, chứ ít khi làm cho con người được sung sướng, tự do, hạnh phúc thật sự. Chính v́ vậy mà trong tương lai, các đạo giáo công truyền càng ngày càng bị bẻ vụn ra, các giáo phái càng ngày càng thêm nhiều, để sau này chỉ c̣n là những phương tiện cho chúng ta tùy nghi sử dụng. Tôi không nh́n người, xem là họ theo đạo ǵ, tôi chỉ cần xem tư cách, xem khởi cư, cử chỉ của họ. Và như vậy tôi thấy những người đồng thanh, đồng khí với tôi ở khắp mọi nơi...

Trong tương lai, nhân loại sẽ cảm nghiệm rằng thực sự Trời hay Thượng Đế  không ở đâu xa, mà đă ở ngay trong ḷng sâu con người ! Đức tin không phải là một sự chấp nhận ngây thơ, ai bảo sao th́ đâm lao làm vậy, mà sẽ là kết quả của cả một đời học hỏi. Con người sẽ tin rằng ḿnh có những khả năng vô biên, vô tận, v́ trong mỗi người đều có mầm mộng Trời, mầm mộng Phật. [Trời Phật đây được hiểu với một nghĩa hết sức rộng răi, và cho đó là chính Bản Thể của Vũ Trụ, của con người cũng như quần sinh.]

Đă từ lâu, tôi thấy Trời, Phật trong tôi, và trong mọi người, v́ trong tôi và trong quư bạn, chúng ta đều có thần Lương Tâm, lúc nào cũng tung tỏa hào quang ra khắp muôn nơi. Trong tương lai, con người sẽ nhận ra rằng:

1) Con người không c̣n ở dưới đất mà thực sự đang bay trên Trời. Trái đất cũng hoàn toàn giống như các trăng sao, đang làm những cuộc vân du vô tận.

2) Con người trông bề ngoài thời nhớp nhơ, nhưng trông vào Bản Thể bên trong, th́ lại chói lọi hơn ánh dương quang.

3) Thượng đế không phải là một vị Thần ngồi ṭa ở một phương trời nào đó, nghe thiên thần ca hát, nhưng chính là Thần Linh nội tại trong ta, là Bản Thể con người chúng ta và đang luôn thi triển quyền uy, luôn tung tỏa sức sống trong ḷng vũ trụ quần sinh, từ đáy ḷng vũ trụ cho đến đại thể tinh cầu, cho đến ḷng sâu vạn hữu.

4) V́ thế vạn vật quần sinh, vũ trụ, tinh cầu họp lại là đều một Đại Thể, đều là Ngoại Thân của Đấng Tối Cao.

5) Như vậy con người không bao giờ có thể ĺa xa Bản Thể của ḿnh, ĺa xa Đại Thể, dù là một giây. Cho nên đừng bao giờ dại dột quên đi ḍng dơi sang cả của ḿnh, thân thế tuyệt luân của ḿnh, định mệnh huy hoàng của ḿnh. Trái lại phải tham tán, tài thành cùng Trời Đất, trong công cuộc hóa sinh, đại tạo, xứng với ngôi vị của ḿnh trong thế Tam Tài: THIÊN - ĐỊA - NHÂN.

Tin rằng trong tương lai gần đây, chúng ta sẽ chứng kiến một cuộc chuyển thế huy hoàng. Chúng ta hăy b́nh thản mà đón nhận tương lai và ngay từ bây giờ hăy giúp nhau mở rộng nhẫn giới tâm linh, sống cho khinh khoát, khoan quảng, ḥa đồng, lấy từ bi, bác ái làm phương châm, lấy suy tư t́m hiểu, chứng nghiệm làm phương pháp hoạt động và luôn luôn cố gắng phát huy các tiềm năng tiềm lực nơi ḿnh, coi tứ hải  là một nhà, coi bốn biển là anh em, luôn thắp sáng đuốc lương tâm, để ánh sáng Trời nội tâm luôn tung tỏa khắp chốn nơi...

Ước mong mọi người chúng ta sẽ nh́n thấy mọi vẻ đẹp của con người chúng ta, vẻ trang trọng, thần linh của chúng ta. Ước ǵ chúng ta trước sau đều đạt đến chữ Nhất, như Trang Tử đă nói: Đắc Nhất, Vạn Sự Tất.

 

[Trích: VẠN VẬT ĐỒNG NHẤT THỂ,  NHÂN TỬ NGUYỄN VĂN THỌ, trang 203-205, 222, 240-243]